Trong tuần mỗi tỉnh phát hành 1 kỳ vé, riêng TP.HCM phát hành 2 kỳ vé. Phân vùng thị trường tiêu thụ khác với phân vùng địa giới hành chính, ví dụ như Bình Thuận thuộc Miền Trung nhưng lại thuộc bộ vé liên kết Xổ Số Miền Nam. vụ án năm cam 19.2M lượt xemKhám phá các video ngắn liên quan đến vụ án năm cam trên TikTok. Xem nội dung phổ tiến từ các tác giả sau đây: black(@blackpii1), Hữu Chiến(@iracchien), Văn hà 47 (@van_ha47), Tamtrang6767(@tamtrang19984), hiệp TN(@hiep19904) . Tiểu Kỳ. 1.7M lượt xem. Tan Pon. 30 Theo báo cáo, nhu cầu đi lại, du lịch của người dân giảm do ảnh hưởng của dịch COVID-19 làm giá vé máy bay giảm 20,91% so với cùng kỳ năm trước; giá du lịch trọn gói giảm 2,69%. Thứ Tư ngày 15 tháng 12 năm 2021, sở Giáo dục, Khoa học và Công nghệ tỉnh Bạc Liêu tổ chức kỳ thi kiểm tra chất lượng cuối học kì 1 môn Toán lớp 12 năm học 2021 - 2022, kỳ thi được diễn ra theo hình thức thi trực tuyến (thi online) trên máy tính / thiết bị di động. Salmonella. CDC estimates Salmonella bacteria cause about 1.35 million infections, 26,500 hospitalizations, and 420 deaths in the United States every year. Food is the source for most of these illnesses. Most people who get ill from Salmonella have diarrhea, fever, and stomach cramps. Symptoms usually begin 6 hours to 6 days after infection and 6. Chuyến đi thực tế và tham quan của các em K20, K21 - Trường Trung cấp nghề Cam Lâm tại Selectum Noa Resort Cam Ranh. Trung cấp nghề Cam Lâm tổ chức Đại hội Chi bộ lần Trường Trung cấp nghề Cam Lâm khai giảng năm học Hội diễn văn nghệ chào mừng Kỷ niệm 77 năm ngày r2Nyl6. Sau hơn 7 tháng đi lại từ Vũng Tàu lên TP. Hồ Chí Minh để liên lạc với Năm Cam, Hải “bánh” khổ sở và cay đắng căm giận sự điểu giả của ông trùm đã không tổ chức cho hắn cùng đồng bọn trốn ra nước ngoài như đã hứa. Hải “bánh” sa lưới Lòng căm hận của gã lên đến đỉnh điểm sau khi tìm gặp không được Năm Cam, Hải “bánh” nghĩ đến sự trả đũa. Nhưng từ lâu, mọi di biến động của Hải đều được các trinh sát theo dõi sát sao. Vì vậy, khi cơ hội chín muồi, cuộc vây bắt Hải diễn ra trong khuôn viên 1 quán nhậu diễn ra chóng vánh khiến hắn không kịp trở tay. Vậy là, Hải “bánh” - nút thắt quan trọng nhất trong vụ án Dung Hà - đã phải tra tay vào còng số 8. Những ngày sau đó, Hải được các điều tra viên khai thác nhằm tìm ra ẩn số trong vụ án Dung Hà. Hải ngồi trước bàn thẩm vấn đối diện với điều tra viên. “Vì sao đương sự không chạy trốn?”, một điều tra viên hỏi. Hải trả lời “Trốn cũng không thoát”. Điều tra viên đào sâu vấn đề “Dám tổ chức một vụ án ghê gớm mà không tính tới phương án thoát lui sao?”. Hải nhướn đôi mắt sụp xuống, thần sắc của gã hiện rõ nét mưu mô, gian xảo. Hải bánh chỉ nhận tội “Gây rối trật tự công cộng”. Điều tra viên hỏi đến cái chết của Dung Hà, Hải im như thóc. Linh cảm của một tên tội phạm từng vào tù ra khám, sống lăn lóc trên chốn giang hồ mách bảo, với công an thì gây rối trật tự công cộng là chuyện nhỏ, điều tra y về những điều khác mới là quan trọng. Cho nên, những lần hỏi cung sau đó Hải chỉ trả lời cầm chừng và tránh né rất khôn ngoan những câu hỏi của điều tra viên về vụ Dung Hà bị bắn chết. Hơn thế nữa, y còn khóc tức tưởi đóng kịch khi nói đến chuyện này. Điều tra viên hỏi xem số điện thoại, gã nghĩ có lẽ cơ quan điều tra chưa tìm được chứng cứ rõ ràng để buộc tội y nên mới hỏi “loanh quanh” như vậy, chứ y không nghĩ đến cái sự “loanh quanh” đó là nghiệp vụ củng cố thêm chứng cứ buộc y phải nhận tội. Kiểm tra hóa đơn tính cước điện thoại di động số của Hải, phát hiện trước và sau khi Dung Hà bị bắn, gã liên tục gọi đến số máy của Giang nhân tình của Hải. Xác minh các cuộc gọi của Anh Thư, người yêu và cũng là quản lý tiệm cắt tóc gội đầu Vân’s, phát hiện Hải dùng máy điện thoại của Anh Thư liên lạc thường xuyên với Long “tây”, Hưng “phi nhon”, Trường “xoăn” những gã đồng phạm trong vụ án Dung Hà. Những cuộc gọi này diễn ra liên tục trong thời gian rất ngắn, thể hiện sự phối hợp hành động và mệnh lệnh của hắn. Trong lúc xét hỏi, Hải tận dụng mọi thời cơ gạ gẫm, gã gợi ý sẽ “hậu tạ” điều tra viên một cách xứng đáng nếu chỉ gói gọn hành vi phạm pháp của y vào tội “Gây rối trật tự công cộng”. Điều tra viên nghiêm mặt “Câm ngay. Nếu không đương sự sẽ bị thêm tội đưa hối lộ”. Hải “bánh” chống chế “Thưa! Đó là thiện chí của tôi”. Điều tra viên nạt “Thiện chí gì?”. “Thưa! Thiện chí muốn được hưởng khoan hồng ạ!”, Hải đối đáp. Điều tra viên nhìn nhìn thẳng vào mặt Hải thấy rất rõ sự lo lắng của y về một điều gì đó. “Tôi không ghi nhận đó là thiện chí, mà là cách đối phó của những kẻ không còn lối thoát. Đương sự hãy tập trung trả lời những câu hỏi của tôi”, điều tra viên sắc sảo trả lời. Thời gian trôi qua chậm chạp, ròng rã gần 1 tháng vừa thuyết phục, vừa cho Hải thấy nhiều chứng cứ gã liên quan đến việc giết Dung Hà, khiến hắn không biết cách nào để trả lời cho suôn sẻ. Một câu hỏi có lúc điều tra viên phải hỏi đi hỏi lại đến vài lần, gã mới trả lời tương đối đầy đủ về chứng cứ cán bộ điều tra muốn gã phải thú nhận. Cuối cùng điều tra viên cho gã nghe lại băng ghi âm những gì gã đã trao đổi với đồng bọn do tổng đài cung cấp theo yêu cầu của cơ quan điều tra. Gã đớ người, ngồi bất động như trời trồng. Cuối cùng, Hải cúi đầu khai nhận về các mối quan hệ của gã với Năm Cam, Dung Hà, Tống Viết Hòa, Trường “xoăn”, Hưng “phi nhon” và Lê Công Hải tức Hải “bén”. Lần theo lời khai của Hải, tại một địa điểm bí mật, trinh sát trong ban chuyên án nhận ra Hải “bén” đang ngồi trong góc khuất quán cà phê. Chiếc thẻ ngành chìa ra trước mặt Hải “bén”, tên tội phạm đã có lệnh truy nã về tội “Cố ý gây thương tích”, “Tàng trữ, sử dụng vũ khí quân dụng trái phép” trước khi xảy ra vụ án Phan Lê Sơn và Dung Hà. “Lê Công Hải, anh đã bị bắt”, giọng trinh sát dõng dạc. Hải “bén” ú ớ, chưa kịp nói gì, trinh sát đã tra tay hắn vào còng dẫn giải đi. Lập kết hoạch trả đũa báo chí Những đòn đánh hiểm của Ban chuyên án Z5-01 đang khiến toàn bộ hoạt động phi pháp của băng nhóm Năm Cam dần lộ sáng. Điều đó khiến cho Năm Cam lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Phát súng đầu, báo Thanh Niên viết bài vạch trần mối quan hệ giữa Nam Cam với Trần Mai Hạnh Ủy viên Trung ương Đảng - Tổng thư ký Hội nhà báo Việt Nam thời điểm đó từng là ứng cử viên Đại biểu Quốc hội đang tiếp xúc với cử tri. Lúc viết bài đó, Hoàng Hải Vân phóng viên báo Thanh niên trích dẫn một số câu nói của ông Sáu Dân - cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong đó có câu “Tôi đem chức Thủ tướng ra thế chấp…”. Trước khi giao bài cho tòa soạn Hải Vân mang đến cho Thủ tướng xem lại để tránh chuyện “tam sao thất bản”. Lẽ ra bài báo này được đăng trước đó một tuần, nhưng vì “lộ” thông tin, nên lúc báo chuẩn bị lên khuôn in thì có người gọi điện đến khuyên “dừng lại”. Tổng biên tập Nguyễn Công Khế phải tạm thời cho lấy ra, không phải vì sợ, mà để kiểm tra vì sao thông tin bị “lộ”. Công Khế bảo với Hải Vân “sẽ đăng vào thời gian thích hợp”. Thời gian thích hợp đó là ngày 2/5, vì trước đó là ngày lễ mừng chiến thắng 30/4 và Quốc tế Lao động. Nguyễn Công Khế bảo với Phó tổng biên tập nội dung “Cho đăng đi, không có cách nào khác, không thể chấp nhận việc đứng về phía tội ác, không thể làm ngơ trước chuyện hại nước, hại dân được, nếu cần tôi sẵn sàng nghỉ làm Tổng biên tập, chấp nhận về nhà…”. Các phóng viên, biên tập viên, họa sĩ trình bày và nhân viên kỹ thuật của tòa soạn báo Thanh niên nghe những lời đó của Tổng biên tập mà thấy nghề báo thật cao quý. Có chuyện tướng Tư Bốn cung cấp thông tin cho báo Thanh Niên, nhưng yêu cầu không được đăng lên báo, đăng chuyện đó lên là không có lợi, vì có thể ai đó sẽ bảo rằng sở dĩ tướng Tư Bốn và Tổng biên tập Nguyễn Công Khế “làm mạnh” vụ này là vì hai ông có mối thâm thù cá nhân với Năm Cam. Tư Bốn bảo với Công Khế “Chuyện chúng muốn giết tôi với ông là chuyện nhỏ không đáng nói, chuyện chúng làm bất ổn thành phố và gây mất niềm tin của nhân dân vào chính quyền mới là chuyện lớn”. Sự thực được phơi bày trên mặt báo khiến Năm Cam điêu đứng. Năm Cam nhìn điếu thuốc để ngang gạt tàn đang tự cháy dần. Khói thuốc bay lơi lả, tạo thành những dòng mảnh, ban đầu lúc lắc, sau thẳng băng một dòng loang ra dần, rồi tan vào không gian. Y nghĩ, mình cũng như vậy, cuộc đời đã cháy hơn đoạn giữa và sắp sửa cháy sạch rồi đây. Năm Cam nhặt điếu thuốc, đưa lên môi, rít một hơi thật dài. Ánh lửa đầu điếu thuốc lóe sáng dữ dội. Rồi y đứng dậy, dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn. Năm Cam rút kinh nghiệm lần bị bắt trước, y cố tránh làm bất cứ việc gì ồn ào gây sự chú ý của dư luận. Năm Cam nghĩ nên tìm cơ hội để mở rộng quan hệ với giới báo chí trong lúc này sẽ phần nào giúp hắn cứu vớt được chút nào thanh thế. Năm Cam nghĩ đến Quang Thắng, Hoàng Linh và những nhà báo y từng mua chuộc. Nhưng Năm Cam thừa hiểu chơi với nhà báo lúc này không phải chuyện dễ, bởi những kẻ thân tín người thì thân bại danh liệt, người thì đang bị công an theo dõi. Năm Cam tự nhủ “Thứ trưởng Bộ Công an còn bị phó Tổng cục Cảnh sát triệu tập thì mở rộng quan hệ với báo chí lúc này thì có nhằm nhò gì”. Những suy nghĩ quanh quẩn khiến Năm Cam có cảm giác sắp sửa giống mấy người vô gia cư lang thang ăn xin ngoài đường. Ý nghĩ đó bám riết lấy Năm Cam. Hắn lại nghĩ kẻ thù mạnh và đáng ghét nhất hàng ngày như xát muối vào mắt Năm Cam là Nguyễn Công Khế. Để trả thù, Năm Cam mua chuộc Hữu Phú phóng viên báo Thanh niên mở một tiệm hớt tóc thanh nữ trên đường Nguyễn Trãi, loại hình tươi mát này rất cần quan hệ hữu hảo với giới xã hội đen. Năm Cam ngỏ ý giúp đỡ ủng hộ Hữu Phú, gã phóng viên này nhận làm tay trong cho Năm Cam ở báo Thanh niên. Năm Cam lên kế hoạch sẵn, nhằm một lúc nào đó “thịt” Tổng biên tập Nguyễn Công Khế như đã từng làm với Lâm “chín ngón”. Tổng biên tập một tờ báo lớn tránh sao khỏi đụng chạm với các doanh nghiệp làm ăn lôm côm. Y chờ cơ hội có chuyện tương đối cụ thể, hướng được sự nghi ngờ của công an qua hướng khác sẽ ra tay. Tóm lại, tính mạng của Nguyễn Công Khế nằm trong tầm ngắm thủ tiêu của Năm Cam. Thoạt đầu, Năm Cam cho người bám lộ trình từ nhà của Nguyễn Công Khế trên đường Trần Phú quận 5 đến tòa soạn báo Thanh niên trên đường Cống Quỳnh quận 1. Y phát hiện Công Khế thường đi Hà Nội họp hành, và như thế, bọn sát thủ của Sơn “bạch tạng”, Thắng “tài dậu” xem ra có vẻ thích hợp trong việc khử Công Khế hơn. Năm Cam đe dọa đặt bom tòa soạn báo Thanh niên. Bộ Công an cho cán bộ, chiến sĩ bí mật bảo vệ tòa soạn, do Thượng tá Dương Minh Ngọc chỉ huy. Tổng biên tập Nguyễn Công Khế cũng đã nói với tướng Trịnh Thanh Thiệp Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát những phân vân của mình về Dương Minh Ngọc, bởi cán bộ công an này vốn có quan hệ rất tốt với Năm Cam. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-28-tuong-tu-bon-va-noi-d Trong cuộc đời trùm xã hội đen Năm Cam, không thể không kể đến Lâm "Chín ngón". Lâm đã từng được Năm Cam giúp đỡ, nhưng với Lâm, Năm Cam chỉ là “tà lọt” ngồi gác sòng bài. Gã đàn em ton hót Sáu Được xuất hiện khá lâu trên chốn giang hồ nhưng chưa từng tạo dựng được tên tuổi, số má như Năm Cam. Vốn là hạ sĩ quan cơ khí hải quân chế độ cũ, giờ Sáu là chủ một khách sạn nhỏ gần ngã tư Phú Nhuận nhưng luôn muốn trở thành một ông trùm tầm cỡ như Năm Cam. Gã nặng ước chừng một tạ với mái tóc đinh và gương mặt nung núc mỡ. Tuy to xác nhưng tính cách thì nhát hơn thỏ và ngu hơn cà cuống, Sáu Được vẫn cứ lao vào cuộc tranh giành thế lực giang hồ. Gã nghĩ rằng, Năm Cam đi đường tắt để trở thành ông trùm thì gã cũng dư sức để tìm ra lối đi tắt chẳng khác gì, có thể còn nhanh hơn. Trong thời buổi giang hồ nhiễu loạn, Sáu cũng biết tìm cho mình một cây cổ thụ khác là Lâm “chín ngón” để dựa dẫm. Lâm “chín ngón” là tay giang hồ khét tiếng thời Đại Cathay, sau khi ra tù vào tội, giờ hắn thất thế kiếm sống bằng nghề bán thuốc tây sống qua ngày. Vì vậy, Sáu tôn sùng Lâm như kẻ buồn ngủ gặp chiếu manh. Hai người bắt tay hợp tác làm ăn. Lâm thường lui tới khách sạn Sơn Lâm của Sáu và cần gì được đãi đấy như thượng khách. Đổi lại, Sáu nhờ bóng “số má” của Lâm mà đi khắp nơi hù doạ thiên hạ. Thừa hiểu mục đích của Sáu nên Lâm tỉnh bơ thọ lãnh những gì y cho là xứng đáng với tầm cỡ đàn anh của mình. Sáu Được đưa Lâm đến các nhà hàng bia ôm, vũ trường, giới thiệu là “ông anh đỡ đầu”. Dù được thọ lãnh như thượng khách nhưng thâm tâm Lâm vốn là kẻ hẹp hòi, lại hay mách lẻo. Nhân lúc Sáu vắng nhà, Lâm giở trò cưa cẩm “người đẹp một mắt” vốn là vợ của Sáu, một tú bà chuyên cung cấp gái thượng hạng cho các dịch vụ sextour Nam-Bắc và quốc tế. Lâm nói xấu Sáu đủ kiểu, nào là “mê gái bỏ vợ” nào là “thiếu trách nhiệm”, kèm theo là sự tâng bốc ngợi khen đức tính của người phụ nữ này. Nào dè, mụ vợ của Sáu tiết hạnh hơn Lâm nghĩ, mách lại toàn bộ với chồng. Sáu tức nổ mắt và lập tức cắt ngang mọi quan hệ với “đàn anh” Lâm, tống khứ gã ra khỏi nhà. Trả thù Lâm thì Sáu chưa đủ số má để làm, hắn động não, lê tấm thân gần một tạ đến mách chuyện Lâm nói xấu Năm Cam trong giới giang hồ. Năm Cam chưa hiểu rõ câu chuyện nhưng nghe những lời mách lẻo của Sáu khiến cục tức đã dâng lên tới ngang cổ họng. Có điều, muốn làm gì phải chờ thời cơ, y chửi thầm “M. mày, Lâm “chín ngón”, tao giúp mày chứ đâu có chọc ghẹo gì mày, đó là tại mày tự tìm con đường chết”. Năm Cam nghĩ và mỉm cười cảm ơn Sáu Được. Buổi tối Kim Anh dẫn Bình “kiểm” tới gặp Năm Cam. Bình “kiểm” có lẽ là tên du đãng có tên tuổi mà Năm Cam ghét nhất trên đời. Trong giới giang hồ hai kẻ giống nhau, chẳng ai hại được ai và ít có thể hòa hợp với nhau. Năm Cam không ưa Bình “kiểm” có lẽ vì như vậy chứ không hẳn do Bình từng xấc láo với mình và con trai y. Câu chuyện thật trùng hợp khi Bình gặp Năm Cam chỉ để tâu chuyện Lâm nói xấu y. Năm Cam vờ tỏ ngạc nhiên trong lúc lửa giận đã bốc đùng đùng. Bình cố tạo ra vẻ chính trực, công bằng “Em đâu biết, có điều trách nhiệm đàn em thì phải báo cho anh thôi!”. Năm Cam vừa nói lời cảm ơn vừa tức thầm trong bụng. Làm sao y không đoán ra mục đích của Bình, gã giang hồ trẻ tuổi này cứ nghĩ những trò láu cá ấy có thể qua mặt được Năm Cam. Nhưng, dù thế nào đi nữa, kẻ dám vuốt râu hùm, sẽ phải trả giá đắt, dù đó có là Lâm “chín ngón”. “Thằng cờ bạc, có gì mà xun xoe” Năm Cam và Lâm trước 1975 là bạn với nhau. Sau đó, Lâm khó khăn, Năm Cam tạo điều kiện cho Lâm có phần hùn bán đồ điện tử với Mười Đen ở chợ trời Hùynh Thúc Kháng. Thâm ý của Năm Cam là buộc kẻ có “số má” như Lâm phải nằm dưới trướng của mình. Buôn bán được thời gian ngắn, đôi bên cãi nhau, không làm ăn chung nữa. Lâm buôn bán thuốc tây ở quận 10, do đố kỵ, chửi xiên xỏ Mười Đen dựa bóng Năm Cam. Tình nghĩa anh em giữa Lâm và Năm Cam bắt đầu rạn nứt. Sau thời gian này Lâm chơi thân với Minh Samasa, trùm xã hội đen ở cảng cá Vũng Tàu nên xem Năm Cam chẳng “số má” gì. Nhưng căn nguyên không phải bắt nguồn từ những việc lặt vặt đó. Có lần Lâm rủ Năm Cam đi uống bia ở nhà hàng karaoke trên đường Trần Hưng Đạo, quận 5. Thấy đàn em trịnh trọng mời Năm Cam uống bia, Lâm chửi thề “Đ… mẹ bọn bây, nó là thằng cờ bạc chứ là gì mà tụi bây xun xoe nó”. Năm Cam giận đỏ mặt. Lâm tỏ ra khinh bỉ Năm Cam trước mặt khá nhiều “dân chơi” cũ cũng như mới. “Thằng Năm Cam thời anh Đại Cathay chỉ là “tà lọt” ngồi gác sòng bài bên quận 4, học hành chẳng ra sao, “số má” nỗi gì…”. Còn nữa LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-19-muo Đêm. Không ngủ được, tướng Tư Bốn bật ngồi dậy, bước tới bên cửa sổ, kéo tấm rèm che, đứng trầm ngâm, suy tư. Đêm tối mờ mờ, tiếng tíc tíc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường vang đều đặn. Tư Bốn gọi điện thọai bảo anh chạy xe ôm đến gặp anh gấp. Sau đó Tư Bốn ngồi nghe anh trình bày hết những uẩn khúc trong các thông tin anh đã cung cấp. Một hôm. Chuông điện thọai reo. Tư Bốn cầm ống nghe “A lô… Sao, có người cần gặp để cung cấp thông tin về Năm Cam à! Cho vô nhà vòm chờ tôi nghen!”. Sau cuộc họp, Tư Bốn ra nhà vòm tiếp người cung cấp thôn tin vốn là anh tài xế xe ôm. Qua câu chuyện với anh xe ôm, Tư Bốn ngỡ ngàng khi biết Dương Minh Ngọc có quan hệ khá chặt với Năm Cam. Chuyện này Tư Bốn đã nghe nói ngoài hành lang hội nghị ở Nam Định. Tư Bốn thỉnh thoảng có gặp Dương Minh Ngọc trong các cuộc hội nghị ngành hoặc các cuộc làm việc giữa Công an tỉnh Tiền Giang và Công an Chí Minh. Ông rất thích sự mạnh mẽ, trẻ trung của người chiến sĩ công an Dương Minh Ngọc - từng là khắc tinh của bọn tội phạm ở Chí Minh những năm sau ngày miền Nam giải phóng, đã được phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang và nhiều huân chương, bằng khen của Thủ tướng Chính phủ và của Bộ Công an. Tư Bốn lớn tuổi hơn Dương Minh Ngọc, được phong Anh hùng cũng trước 2 năm, nhưng trong công việc thì ông luôn xem Ngọc là người đồng nghiệp có năng lực và nhiều triển vọng thăng tiến. Khi theo dõi hoạt động của Năm Cam, phát hiện Dương Minh Ngọc có quan hệ thân thiết với “ông trùm”, Thiếu tướng Tư Bốn đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Còn về trường hợp của Nguyễn Mạnh Trung - Phó thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP. Hồ Chí Minh, Tư Bốn cũng rất quý trọng người sĩ quan công an trẻ này vì đã có thành tích phá nhiều vụ án phức tạp ở TP. Hồ Chí Minh và phối hợp với Công an tỉnh Tiền Giang ngăn chặn nhiều vụ tội phạm. Đối với Mạnh Trung, Tư Bốn cũng hết sức cẩn trọng trước những dấu hiệu bất thường trong quan hệ với băng nhóm của Năm Cam. Nhưng việc gì đến rồi cũng phải đến, không gì có thể che giấu tai mắt của mọi người, khi những người công dân bình thường nhất như anh chạy xe ôm, chị bán vé số đã cung cấp thông tin giúp Tư Bốn và Ban chuyên án tìm ra sự thật. Nỗi khổ tâm lớn nhất của Tư Bốn lúc thực hiện chuyên án Năm Cam và đồng bọn là sự dính líu của nhiều cán bộ, thậm chí cán bộ cấp cao. Qua cuộc nói chuyện với anh xe ôm, Tư Bốn được rõ thêm về Trung tướng Bùi Quốc Huy tức Năm Huy, Thứ trưởng Bộ Công an lúc đó và các nhà báo trong vây cánh của tên tội phạm sừng sỏ này. Ông thực sự ngỡ ngàng vì sự “thiếu trách nhiệm” của Năm Huy lúc còn là Giám đốc công an TP. Hồ Chí Minh. Đều là Anh hùng Lực lượng vũ trang, từng cùng là Giám đốc công an ở miền Tây, Tư Bốn và Năm Huy thường gặp nhau ở các cuộc họp giao ban, lúc đó Năm Huy là Giám đốc Công an tỉnh An Giang. Năm Huy lớn tuổi hơn Tư Bốn nên trong quan hệ công việc họ là đồng nghiệp, trong đời thường Tư Bốn luôn xem Năm Huy là anh. Hình ảnh Năm Huy gầy gò, đầu hói bóng khi mới ngoài 30 tuổi rong ruổi trong rừng U Minh truy bắt bọn biệt kích từ nước ngoài đưa về chống phá tổ quốc trong chuyên án CM 12 luôn sống trong lòng Tư Bốn. Trung tướng Nguyễn Việt Thành. Tướng Tư Bốn tự hỏi anh lái xe ôm này là ai mà qua cách nói chuyện, chi tiết thông tin cung cấp thuộc hàng chỉ “người trong cuộc” mới biết tường tận. Trước khi kết thúc cuộc trao đổi giữa anh xe ôm và Tư Bốn, con người bí ẩn này thẳng thắn nói ra quan điểm của mình “Nếu không làm tốt công tác đấu tranh nội bộ trong ngành công an, thì vụ án Phan Lê Sơn và Dung Hà chỉ là đánh rắn khúc giữa, không khéo sẽ mang họa về sau”. Thiếu tướng Tư Bốn nhìn anh xe ôm như “từ trên trời rơi xuống”. Nhìn ánh mắt của vị tướng trưởng ban chuyên án Z5 - 01, anh xe ôm tưởng mình có thể bị bắt ngay vì tội bôi nhọ, vu cáo các sĩ quan công an hình sự… Nhưng Tướng Tư Bốn vốn ngay thẳng, trung thực, cẩn trọng, trong con người anh không bao giờ có sự nhập nhằng, nên anh rất bình tĩnh trước những thông tin đã được cung cấp. Sau gần 15 phút im lặng nặng nề, Tư Bốn bảo người xe ôm ra về. Đêm. Không ngủ được, tướng Tư Bốn bật ngồi dậy, bước tới bên cửa sổ, kéo tấm rèm che, đứng trầm ngâm, suy tư. Đêm tối mờ mờ, tiếng tíc tíc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường vang đều đặn. Tư Bốn gọi điện thọai bảo anh chạy xe ôm đến gặp anh gấp. Sau đó Tư Bốn ngồi nghe anh trình bày hết những uẩn khúc trong các thông tin anh đã cung cấp. Một loạt những mối quan hệ ngầm giữa Năm Cam với Dương Minh Ngọc được lộ sáng rõ hơn qua lời kể tỉ mỉ của anh xe ôm. Mối quan hệ đó được ràng buộc bởi việc Năm Cam cho Dương Minh Ngọc hùn vốn chia lãi hàng tháng tại nhà hàng Cánh Buồm ở 127 Pasteur quận 3, Ra Khơi ở số 5 công trường Mê Linh quận 1 và nhà hàng Thanh Vy ở 146 Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận, đúng như thông tin anh đã nghe tại Hội nghị phòng chống tội phạm tổ chức tại Nam Định. Ngoài ra, còn những vụ “giải cứu” nhiều đàn em khác dưới trướng Năm Cam thoát án số êm đẹp dưới hình thức là làm “đặc tình” của công an. Điển hình như vụ việc, tháng 7 năm 1999, Năm Cam nhờ Sáu Ngọc giúp Tạc Đắc Lung, tức Lý “đôi”, đàn em của y bị công an Đồng Nai truy nã về tội tổ chức đánh bạc đang lẩn trốn ở TP. HCM. Sáu Ngọc điện Trưởng phòng Cảnh sát hình sự Đồng Nai trao đổi về việc tạo điều kiện cho Lý “đôi” đầu thú, mục đích là để Sáu Ngọc sử dụng làm “ăng ten” cho công tác nghiệp vụ. Sau khi Lý “đôi” đầu thú, công an Đồng Nai lập biên bản, ghi lời khai đúng theo thủ tục rồi hướng dẫn gia đình Lý “đôi” làm thủ tục bảo lãnh. Lý “đôi” trở về tiếp tục góp vốn với Năm Cam mở sòng bạc ở quận 8. Nghe xong, mặt Tư Bốn rất buồn, rồi anh thốt lên “Phải làm cho ra thôi!” Vốn cẩn trọng, Tư Bốn chưa vội đánh giá sai về đồng đội của mình, anh tiếp tục thu thập chứng cứ để tìm sự thật và sự dính líu của Dương Minh Ngọc tới hoạt động của Nam Cam quá rõ ràng, nhất là việc thường xuyên ăn nhậu chung và có phần hùn trong các cơ sở “làm ăn” của gia đình Năm Cam. Còn Năm Huy vì sao biết Năm Cam là đối tượng hình sự nguy hiểm, có nhiều hoạt động băng nhóm theo kiểu xã hội đen, hoạt động phạm tội nghiêm trọng, công khai, kéo dài nhưng với vai trò giám đốc Công an TP. HCM đã không có biện pháp đấu tranh hiệu quả, để tội phạm có tổ chức xảy ra trong một thời gian dài, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng về trật tự an toàn xã hội trên địa bàn TP. HCM. Năm Huy không dính líu trực tiếp với Năm mà liên quan trực tiếp với Hồ Việt Sử - một đàn em khác của Năm Cam. Sử làm đối tác liên doanh Bowling với Công an TP. HCM, ngoài Bùi Minh Tấn, con Năm Huy được Sử cho làm phó giám đốc liên doanh này, Sử còn cho gia đình Năm Huy mượn tiền mua xe và nhà, đưa vợ Năm Huy sang Singapore và Trung quốc chữa bệnh. Tư Bốn thức mấy đêm liền đọc đi đọc lại hồ sơ liên quan đến Năm Huy, Dương Minh Ngọc, Nguyễn Mạnh Trung và mong cho những người đồng đội của mình không dính líu gì đến bọn tội phạm. Sự thật thì khác nó cứ ngày càng dày lên trong cặp táp hồ sơ mật làm Tư Bốn đau lòng khi nghĩ đến một số cán bộ cốt cán đã vô tình hoặc cố ý tiếp tay cho Năm Cam. Thao thức gần đến sáng, Tư Bốn làm báo cáo gửi lãnh đạo Bộ Công an. Và khi buộc phải triệu tập Năm Huy từ Hà Nội vào văn phòng Tổng cục cảnh sát ở phía Nam để ban chuyên án làm rõ một số vấn đề liên quan đến Năm Cam và đồng bọn, Tư Bốn rất khổ tâm. Anh tự hỏi chẳng biết Năm Cam là khắc tinh của mình, hay mình là khắc tinh của Năm Cam. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-27-noi-lo- Thời điểm hưng thịnh của đám giang hồ Sài Gòn đang ăn nên làm ra, tại Hải Phòng đám đàn anh “số má” gồm Lâm “già”, Cu “nên”, Dung Hà cũng chộn rộn lao vào cuộc xóc đĩa, thu tô thuế từ những nhà hàng, các điểm giải trí về đêm. “Hội ngộ” bà trùm giang hồ đất Cảng, Năm Cam như hổ mọc thêm nanh Món lễ vật phúng điếu đặc biệt Nữ quái Dung Hà gói hành trang cùng một số đàn em, trong đó có Hải “bánh”, bỏ nghề bảo kê vũ truờng nhà hàng ở Hà Nội theo Dung Hà trôi dạt vào Chí Minh tìm Năm Cam. Ngoài Hải “bánh”, còn có Long “tây”, Hưng “phi nhon”, Trường “xoăn” những tay bảo kê khét tiếng của vũ trường New Century – số 10 Tràng Thi Hà Nội. Chân ướt chân ráo gia nhập giang hồ Sài thành, Dung Hà đến dự đám tang bà Tư Xẩm – chị ruột Năm Cam. Ả giới thiệu Hải “bánh” với gia đình Năm Cam như một món lễ vật “phúng điếu”. Năm Cam ra tay cưu mang giúp đỡ, bảo Dung Hà coi như anh em một nhà. Dung Hà đề nghị muốn mở một xới bạc để kiếm sống. Năm Cam cười bảo chuyện nhỏ và cắt cử 1 tay chân thân tín là Thảo “ma” sang làm bảo kê cho xới bạc của Dung Hà. Dung Hà hơi ngạc nhiên trước vẻ hào phóng của Năm Cam vì dẫu sao, lĩnh vực cờ bạc cũng là chỗ hái ra tiền của y. Không những vậy, Năm Cam đưa Dung 30 triệu đồng mở quán bar café làm sòng. Nhờ có các “chân rết” là giang hồ đất Cảng đã thành danh và mối giao tình với Năm Cam từ trước nên chặng đường Nam tiến của Dung khá suôn sẻ. Sòng bạc của Dung Hà ở đường Bùi Thị Xuân được Thảo “ma”, chuyên gia tổ chức sòng bạc chiêu tập các con bạc do Năm Cam đến ăn thua tại đây. Ngày đầu tiên tiền xâu thu được 70 triệu đồng. Sau mấy ngày đầu, sòng bạc này thưa dần vì con bạc quen thuộc đi chơi ở sòng của Cường “híp”. Dung điên tiết liền bàn với Năm Cam triệt tiêu sòng của đối thủ liền nhận được sự đồng tình. Khi kế hoạch thanh trừng chưa tới thì Thảo “ma” đã đến báo cho Dung tin phòng Cảnh sát Hình sự dò hỏi. Năm Cam tới quán cà phê phỏng đoán Cường “híp” chính là thủ phạm giấu mặt “chơi” Dung Hà trước. Năm Cam cho biết đã chi cho Hải “bánh” USD để chơi sát ván sòng bạc của Cường. Sau đó sẽ mở cho Dùng Hà một sòng khác bên quận 8. Cú triệt tiêu ngoạn mục Nghe tin của Năm Cam, Dung Hà hồ hởi cảm ơn. Nhưng thực chất ẩn sau ân nghĩa ấy là động thái Năm Cam đã dùng để mượn tay Dung triệt tiêu Cường “híp”. Hải “bánh” Vậy là, được lệnh Hải “bánh” cùng 2 tên khác đi 3 chiếc xe gắn máy mang theo “hàng nóng” tới sòng bạc Cường “híp”. Hải rút súng khống chế tăng thêm thị uy khi đồng bọn chém tới tấp các con bạc. Phi vụ thành công, không tên nào dám chống trả. Lai “điêu” một gã giang hồ đất Biên Hòa, do ham ăn thua hơn là tổ chức sòng bạc, bắt đầu lụi bại. Số tiền xâu thu được ngoài nuôi gái, tiêu xài thì Lai dành một phần lớn trực tiếp sát phạt trên chiếu bạc nên lún dần vào vòng xoáy nợ nần. Lai đi tìm Cường “râu” một ông trùm giang hồ Nam Định để xin hùn hạp làm ăn. Bằng kinh nghiệm đầy mình, Cường thâu dần cơ ngơi của Lai theo kiểu tằm ăn dâu. Nhận ra chân tướng của chiến hữu, Lai ngã ngửa người vì ngỡ ngàng biết mình giờ chẳng khác tên tay sai được Cường “đặt đâu ngồi đó” và nhận một số tiền vừa đủ để sống. Liệu khó bề đánh đổ được “thống soái” Nam Định, Lai lập tức xuống Sài Gòn tìm Năm Cam. Nghe rõ nguồn cơn, Năm Cam vỗ vai Lai an ủi và hứa sẽ giành lại những gì đã mất cho gã. Một hôm, Năm Cam cùng Dung Hà ăn tối tại quán cơm niêu của cô em kết nghĩa của y. Năm Cam vờ như vô tình than thở trước mặt Dung “Lúc này, bọn Nam Định bắt đầu lấn sân vào trong này rồi. Làm ăn càng lúc càng khó, cứ mạnh ai nấy làm kiểu này có nước chết chùm cả lũ !”. Dung tỏ ra trung thành và có thực lực “Bọn Nam Định đó là cái quái gì đâu anh Năm! Anh để đó em tính cho, đâu vào đấy thôi”. Bấy giờ Năm Cam mới rủ rỉ trút bầu “tâm sự” về nỗi lo xuất phát từ băng nhóm của Cường “râu”. Sau khi nghe ông anh giãi bày, Dung quyết định giúp anh Năm đưa bọn “láo xược” Cường “râu” vào “nề nếp”. Biên Hòa, xế chiều. Chiếc xe du lịch 12 chỗ dừng lại gần sòng bạc của Cường “râu”. Bọn canh cửa cũng toàn dân Bắc, mừng rỡ reo lên “A, anh Hải đến chơi. Mời anh Hải!”. Hải không nói không rằng chỉ mỉm cười, nụ cười có chút sát khí. Hàng lọat sát thủ có tầm cỡ, từ trên xe bước xuống ập vào sòng bạc khống chế dưới sự thị sát của Dung Hà. Hải vung vẩy trên tay khẩu súng xanh nước thép khiến những cái đầu nóng của băng Nam Định ngay lập tức hạ nhiệt. Hậu “già” người quản lý đon đả mời chào. Dung hất hàm, một tên sát thủ đẩy Hậu vào sát tường chém luôn mấy nhát “cảnh cáo”. Hải nói bằng giọng giễu cợt “Nói cho Cường biết có chị Dung ghé chơi nhé!”. Không tên nào dám thái độ, coi như băng Cường râu hoàn toàn thất thủ. Những mối quan hệ trong giới giang hồ đã giúp Cường “râu” xác định được ai là người bật đèn xanh cho Dung đến “gỡ bảng số” sòng bạc của mình. Đụng vào Dung là điều không thể, vì vượt quá khả năng của băng Nam Định, vả lại sau lưng Dung lại còn có “gốc cổ thụ” sẵn sàng biến cái to như núi thành hạt bụi, nâng cái nhỏ như cọng cơm của thành chuyện tày đình. Chi bằng, “ai cột nấy mở”. Cường nghĩ vậy vội chạy đến gặp vợ bé của Năm Cam đang làm chủ một nhà hàng ở Thủ Đức cầu khẩn làm sứ giả. Trước đó, Năm Cam đã tiên lượng việc Cường sẽ làm nên dặn dò Thảo “ma” kỹ lưỡng cách nói chuyện, dẫn dắt Cường. Cuối cùng Năm Cam quyết định hợp tác với Cường, bất chấp lời hứa giúp đỡ Lai. Để trấn an, Năm Cam thuyết phục Cường tăng chút đỉnh quyền lợi cho Lai và tiếp tục sử dụng hắn vào công việc đối ngoại. Vậy là, chính sự ngu xuẩn, tham lam của Lai cộng với lòng ích kỷ nhỏ mọn của Cường, Năm Cam đã chơi trò “bắt cá hai tay” để khống chế, sử dụng cả hai như một loại vệ tinh cấp thấp. Trả công cho Dung, Năm Cam tạo một số điều kiện thuận lợi cho thị tham gia vào đường dây cá độ bóng đá xuyên quốc gia do y làm “chủ xị”, Trương Hiền Bảo – con trai lớn của y giữ vai trò “cầm trịch”. Dĩ nhiên, mức độ tham gia của Dung được khống chế ở tầm vừa phải và thông tin ả có thể nhận được bị giới hạn đến độ đủ an toàn cho y và đồng bọn. Còn nữa Theo Lê Vũ – Thủy Sinh – Phạm Trường Báo Pháp Luật Năm Cam sinh ra ở “vùng trũng” của Sài Gòn, cuộc sống khốn khó khiến y sớm phải bươn chải, nếm “mùi đời” từ nhỏ. Nhưng nó như định mệnh “gieo nhân” đưa Năm Cam sau này trở thành ông trùm giang hồ gian manh, xảo quyệt bậc nhất trong thế giới ngầm Sài Gòn từ trước tới nay… Trùm giang hồ Năm Cam. LTS Vụ án Năm Cam và đồng bọn là một trong những vụ án lớn nhất trong lịch sử ngành Tư pháp Việt Nam cùng tên tuổi của Trung tướng công an Nguyễn Việt Thành quen gọi là Tư Bốn cũng đã đi vào lịch sử phòng chống tội phạm của ngành công an Việt Nam. Luật sư Việt Nam online sẽ tiếp tục gửi đến bạn đọc loạt bài về con đường tội lỗi và cái giá phải trả của “ông trùm” Năm Cam. Ruột thịt như nước lã Cuộc đời Năm Cam có lúc liền một mạch, có lúc bị ngắt quãng như những đoạn phim được chiếu chậm. Vùng ven Sài Gòn nơi Năm Cam sinh ra vào những năm đầu thập kỷ 50 vẫn còn là vùng đất thưa người, cảnh vật hoang vắng. Thuở ấy, kênh Ruột Ngựa chạy dài từ đầu Cầu Quay đến tận Chợ Lớn còn sạch lắm. Nước lên xuống theo thủy triều và đủ để cho lũ trẻ con ở truồng nhồng nhỗng lặn hụp suốt ngày chơi trò thủy chiến. Ông Trương Văn Bưởi cha của Năm Cam từ Quảng Nam vào Sài Gòn lập nghiệp hồi những năm đầu thế kỷ 20, lúc đó nơi này vẫn còn cả lũ cá sấu hoa cà dữ tợn từ Rừng Sác, Cần Giờ tìm về gây họa người khẩn hoang. Ngoài Tư Xẩm chị gái Năm Cam, Năm Cam, cha mẹ y còn 2 đứa con nhưng đã qua đời ở quê vì bạo bệnh. Năm Cam sinh ra trong căn nhà cất trên miếng đất đầy ao vũng, sình lầy muỗi mòng bay như trấu gần chợ Xóm Chiếu quận 4. Lớn lên trong khu xóm lụp xụp tối tăm, vùng ven đô thị đầy khốn khó nên Năm Cam luôn có tham vọng đổi đời. Năm Cam cứ ngỡ rằng ngoài cha mẹ và chị Tư Xẩm, chẳng còn ai là bà con trên mảnh đất phương Nam này. Vào một buổi chiều tối, Năm Cam và Tư Xẩm được ông Bưởi giới thiệu với người đàn bà chủ vựa củi ngoài chợ Xóm Chiếu và được đeo tang ông chồng của bà này vừa qua đời. Từ đó, trong trí óc non nớt của Năm Cam đã ghi nhận được rằng cha y có một người em gái tên Trương Thị Quýt. Ông Bưởi dắt Tư Xẩm và Năm Cam đi đám tang của em rể trở về thì bắt đầu ngã bệnh, các triệu chứng của căn bệnh lao phổi thời kỳ cuối tấn công ông ác liệt. Đó là hệ quả của việc lao động quá sức để nuôi vợ và hai con. Gần 2 năm sau, ông Bưởi qua đời. Năm Cam nhớ lại, lúc cha y chết, những chiếc xe của phòng thông tin chạy rông khắp ngõ phát ra rả trên loa “Nghe vẻ nghe ve, nghe vè Bảo Đại”. Nhờ vậy sau này, một người bạn trí thức của Năm Cam có thể khẳng định được năm ông Bưởi qua đời là năm 1955, năm Thủ tướng Ngô Đình Diệm trưng cầu dân ý để phế truất Bảo Đại khỏi cương vị Quốc trưởng và bắt đầu lập nền Đệ nhất Cộng hòa. Cô Quýt được báo tin dữ bởi đích thân bà chị dâu nghèo khổ là mẹ Năm Cam. Cô Quýt ghé đến đám ma ông anh ruột thắp một nén nhang, uống vội một ngụm trà, dúi vào tay chị dâu một ít tiền phúng điếu rồi vội vã bước lên xe ra về không khác gì một người dưng. Nét mặt cô như một tảng nước đá, không buồn cũng chẳng vui. Ngày hạ huyệt anh ruột, cô Quýt cũng không thèm có mặt. Lúc ấy, trí óc non nớt của Năm Cam chưa hiểu rằng người cô cư xử như vậy hết sức tồi tệ với gia đình mình. Sau này, khi đã chớm hiểu cuộc đời, Năm Cam nhận ra một điều rất đơn giản nhưng cũng là nỗi ám ảnh suốt một đời phải giàu có dù bằng bất cứ cách nào. Nếu nghèo khó, những điều đơn giản và dễ hiểu nhất như tình thân bằng quyến cũng không có. Bài học càng rõ nét hơn khi mẹ y vì quá bế tắc, dắt y đến tìm đứa con trai đầu của cô Quýt tên là Sang nghe đâu rất khá giả để cậy nhờ. Hai mẹ con cùng đi chân đất, đầu trần giữa buổi trưa Sài Gòn đầy nắng và bụi, đứng tần ngần trước cửa hàng tạp hoá bề thế của Sang. Anh ta thờ ơ theo kiểu con buôn, lạnh lùng nói “Xin lỗi, tôi không có người bà con nào, nếu có hẳn mẹ tôi nói cho chúng tôi biết rồi!” Bà Bưởi tủi thân bật khóc rồi dắt Nam Cam quay về. Cuộc sống nghèo khó trên vùng đất dữ đầy u tối và tủi nhục. Để duy trì cuộc sống, mỗi buổi sáng, bà Bưởi lọ mọ mua về ít khoai, bắp bên vựa, luộc chín bán quẩn quanh trong xóm cho lũ trẻ con. Năm Cam, dù mới chỉ 12-13 tuổi cũng biết cùng trang lứa đá cá lăn dưa qua khu chợ cá Cầu Ông Lãnh, Cầu Muối để nhặt từng con cá, củ khoai về giúp mẹ. Đối với những cư dân làng Khánh Hội quận 4 lúc bấy giờ, đó là lẽ tất nhiên, chẳng có gì là lạ. Sống tươm tất, đó mới là chuyện đáng lưu ý. Mối quan hệ bà con duy nhất giữa gia đình Năm Cam và nhà cô Quýt dạy gã bài học đầy chua xót, thế giới quan khắc nghiệt định hình dần bản chất thù đời, hận người của Năm Cam. Vào đời… Trong xóm nghèo của gia đình Năm Cam có chàng ca sĩ Bảy Xi, không đẹp trai, chân bị khập khiểng, bù lại có giọng ca khá mượt đủ làm xiêu đổ trái tim các cô gái lối xóm. Bằng giọng ca trời phú, mỗi ngày Bảy Xi hát tân cổ thời thượng đi bán khắp các hóc hẻm Sài Gòn. Tất nhiên, muốn bán được một cách dễ dàng với số lượng nhiều, Bảy Xi phải ca thử, ca hết sức ai oán mùi mẫn. Tư Xẩm chị gái Năm Cam nghe Bảy Xi hát đâm ghiền rồi yêu tự lúc nào chẳng hay. Như bất kỳ một cuộc tình nào khác diễn ra ở một vùng đất nghèo khổ, Bảy Xi yêu và cưới Tư Xẩm gọn gàng bởi một mâm cơm với chỉ 1 khách mời duy nhất. Tư Xẩm chóng vánh làm vợ khi chớm bước qua tuổi 18, tình nghèo thuở ấy như vậy còn mong gì hơn. Bảy Xi sống bên vợ ở căn nhà rách nát trong xóm nghèo một thời gian ngắn, trước khi đưa vợ về ở chung cùng cha mẹ mình. Rồi Bảy Xi tiếp tục kiếm tiền nuôi vợ bằng xấp bài ca tân cổ thời thượng và tiếng hát mùi mẫn của mình. Từ đây, Năm Cam theo chân anh rể và bắt đầu biết đến một Sài Gòn khác hẳn vùng Khánh Hội bên quận 4. Sài Gòn với những đường phố rộng thênh thang, nhà cửa nguy nga tráng lệ, người mua kẻ bán tấp nập với trò lừa lọc và lối cư xử tàn nhẫn là môi trường hình thành nên nhân cách, đủ sự ma mọi của ông trùm đầy xảo quyệt sau này. Tư Xẩm buôn bán nồi niêu xoong chảo nhôm, chuẩn bị cho đứa con đầu lòng chào đời. Bảy Xi đưa vợ về hẻm 148 đường Tôn Đản thuê nhà ở. Hẻm này người ta gọi là hẻm Sáu Căn. Đúng với tên gọi của nó, hẻm 148 bấy giờ chỉ lèo tèo vài căn nhà nằm lọt thỏm giữa một bãi tha ma tiêu điều quạnh vắng. Lý do gia đình Năm Cam thuê nhà tại đây vì Bảy Xi được tay kỳ bẽo tức là chỉ những kẻ chuyên chơi trò cờ bạc bịp, cò con có tầm cỡ nhất nhì Sài Gòn nhưng nghèo rớt mồng tơi là Bảy Huê Kỳ rủ về. Sau này, chính Bảy Huê Kỳ là thầy dạy chơi những ngón nghề cờ bạc bịp cho Năm Cam. Đã có thời gian, Năm Cam sử dụng những ngón nghề này vào sòng đỏ đen để kiếm miếng cơm manh áo nuôi gia đình cả thảy có cả gần chục đứa con. Có “tay nghề” giỏi nhưng vẫn có thể chết đói nếu không biết liên kết bè đảng, Năm Cam nghiệm ra được như vậy ở tấm gương Bảy Huê Kỳ. Bảy Xi tất bật đi bán bài nhạc tân cổ một cách lương thiện. Thọ sau này có biệt danh là Thọ “Đại úy” là con trai đầu của Bảy Xi và Tư Xẩm, ra đời trong căn nhà mái lá, vách phên tre năm 1957. Vài năm sau khi về ở hẻm Sáu Căn, Bảy Xi sinh tật có thêm vợ bé. Dù vậy, anh ta vẫn quan tâm đến Tư Xẩm và đứa con mới chập chững biết đi. Hai mẹ con Năm Cam ở căn nhà phía ngoài, còn Tư Xẩm ở trong sâu. Hai vợ chồng cãi nhau kịch liệt về việc vợ bé của Bảy Xi. Tư Xẩm dứt khoát bảo “Hoặc thôi vợ bé, hoặc đi luôn!”. Bảy Xi bỏ đi. Tư Xẩm bồng đứa con trai về với mẹ trong căn nhà tồi tàn rách nát cách đó không xa. Năm Cam theo bạn bè gia nhập đội ngũ bán xà bông bột quanh chợ Bến Thành cho mẹ bớt cực. Mỗi bịch xà bông bán được chỉ đem đến 10 xu lãi nhưng nếu mỗi ngày chịu khó đi cho đến cặp chân mõi rũ rượi, Năm Cam cũng có thể mang về nhà được hơn chục đồng bạc. Năm Cam có một người bạn thân mồ côi cha mẹ cũng làm nghề đi bán dạo xà bông tên Bé Tám. Bé Tám ở chung nhà với anh chị nhưng cũng được giành cho một không gian riêng biệt phía sau và thường rủ Năm Cam về ngủ qua đêm trên chiếc ghế bố hẹp bốc mùi nước tiểu ngai ngái. Tuy là đứa trẻ con loắt choắt vì thiếu ăn và phải bươn chải nhưng Năm Cam thực sự “trưởng thành” theo cách nhìn của bọn giang hồ lưu manh từ năm 14 tuổi. Y theo chân các “ông anh trời ơi” ở khu Cống Lấp, đón xe buýt lên ngã ba Chú Ía để trở thành đàn ông. Tay Năm Cam cầm chặt tờ giấy bạc hai mươi đồng đứng thập thò sau lưng gã anh chị mặt mũi cô hồn, người xăm chằng chịt. Cô gái mặt bự phấn cười rũ rượi hỏi “Nó à?”. Sau lần nếm mùi đàn bà đầu tiên trong đời, Năm Cam trở nên dạn dĩ, y sẵn sàng đi một mình khi thấy rủng rỉnh ít tiền trong túi. Tệ hại hơn, như những hạt cỏ dại khác mọc xô bồ ở mảnh đất phức tạp ở quận 4, y cũng tham gia hầu hết các trò đồi bại của bọn trẻ con quỉ quái. Y thường bơi dọc theo bờ kênh để rình rập những phụ nữ trong lúc tắm táp để thỏa mãn trí tưởng tượng hết sức phong phú về tình dục của tuổi mới lớn. Còn nữa… LÊ VŨ - THỦY SINH - PHẠM TRƯỜNG/PLVN /ong-trum-giang-ho-hai-banh-ky-c Món lễ vật phúng điếu đặc biệt Nữ quái Dung Hà gói hành trang cùng một số đàn em, trong đó có Hải “bánh”, bỏ nghề bảo kê vũ truờng nhà hàng ở Hà Nội theo Dung Hà trôi dạt vào Chí Minh tìm Năm Cam. Ngoài Hải “bánh”, còn có Long “tây”, Hưng “phi nhon”, Trường “xoăn” những tay bảo kê khét tiếng của vũ trường New Century - số 10 Tràng Thi Hà Nội. Chân ướt chân ráo gia nhập giang hồ Sài thành, Dung Hà đến dự đám tang bà Tư Xẩm - chị ruột Năm Cam. Ả giới thiệu Hải “bánh” với gia đình Năm Cam như một món lễ vật “phúng điếu”. Năm Cam ra tay cưu mang giúp đỡ, bảo Dung Hà coi như anh em một nhà. Dung Hà đề nghị muốn mở một xới bạc để kiếm sống. Năm Cam cười bảo chuyện nhỏ và cắt cử 1 tay chân thân tín là Thảo “ma” sang làm bảo kê cho xới bạc của Dung Hà. Dung Hà hơi ngạc nhiên trước vẻ hào phóng của Năm Cam vì dẫu sao, lĩnh vực cờ bạc cũng là chỗ hái ra tiền của y. Không những vậy, Năm Cam đưa Dung 30 triệu đồng mở quán bar café làm sòng. Nhờ có các “chân rết” là giang hồ đất Cảng đã thành danh và mối giao tình với Năm Cam từ trước nên chặng đường Nam tiến của Dung khá suôn sẻ. Sòng bạc của Dung Hà ở đường Bùi Thị Xuân được Thảo “ma”, chuyên gia tổ chức sòng bạc chiêu tập các con bạc do Năm Cam đến ăn thua tại đây. Ngày đầu tiên tiền xâu thu được 70 triệu đồng. Sau mấy ngày đầu, sòng bạc này thưa dần vì con bạc quen thuộc đi chơi ở sòng của Cường “híp”. Dung điên tiết liền bàn với Năm Cam triệt tiêu sòng của đối thủ liền nhận được sự đồng tình. Khi kế hoạch thanh trừng chưa tới thì Thảo “ma” đã đến báo cho Dung tin phòng Cảnh sát Hình sự dò hỏi. Năm Cam tới quán cà phê phỏng đoán Cường “híp” chính là thủ phạm giấu mặt “chơi” Dung Hà trước. Năm Cam cho biết đã chi cho Hải “bánh” USD để chơi sát ván sòng bạc của Cường. Sau đó sẽ mở cho Dùng Hà một sòng khác bên quận 8. Cú triệt tiêu ngoạn mục Nghe tin của Năm Cam, Dung Hà hồ hởi cảm ơn. Nhưng thực chất ẩn sau ân nghĩa ấy là động thái Năm Cam đã dùng để mượn tay Dung triệt tiêu Cường “híp”. Hải "bánh" Vậy là, được lệnh Hải “bánh” cùng 2 tên khác đi 3 chiếc xe gắn máy mang theo “hàng nóng” tới sòng bạc Cường “híp”. Hải rút súng khống chế tăng thêm thị uy khi đồng bọn chém tới tấp các con bạc. Phi vụ thành công, không tên nào dám chống trả. Lai “điêu” một gã giang hồ đất Biên Hòa, do ham ăn thua hơn là tổ chức sòng bạc, bắt đầu lụi bại. Số tiền xâu thu được ngoài nuôi gái, tiêu xài thì Lai dành một phần lớn trực tiếp sát phạt trên chiếu bạc nên lún dần vào vòng xoáy nợ nần. Lai đi tìm Cường “râu” một ông trùm giang hồ Nam Định để xin hùn hạp làm ăn. Bằng kinh nghiệm đầy mình, Cường thâu dần cơ ngơi của Lai theo kiểu tằm ăn dâu. Nhận ra chân tướng của chiến hữu, Lai ngã ngửa người vì ngỡ ngàng biết mình giờ chẳng khác tên tay sai được Cường “đặt đâu ngồi đó” và nhận một số tiền vừa đủ để sống. Liệu khó bề đánh đổ được “thống soái” Nam Định, Lai lập tức xuống Sài Gòn tìm Năm Cam. Nghe rõ nguồn cơn, Năm Cam vỗ vai Lai an ủi và hứa sẽ giành lại những gì đã mất cho gã. Một hôm, Năm Cam cùng Dung Hà ăn tối tại quán cơm niêu của cô em kết nghĩa của y. Năm Cam vờ như vô tình than thở trước mặt Dung “Lúc này, bọn Nam Định bắt đầu lấn sân vào trong này rồi. Làm ăn càng lúc càng khó, cứ mạnh ai nấy làm kiểu này có nước chết chùm cả lũ !”. Dung tỏ ra trung thành và có thực lực “Bọn Nam Định đó là cái quái gì đâu anh Năm! Anh để đó em tính cho, đâu vào đấy thôi”. Bấy giờ Năm Cam mới rủ rỉ trút bầu “tâm sự” về nỗi lo xuất phát từ băng nhóm của Cường “râu”. Sau khi nghe ông anh giãi bày, Dung quyết định giúp anh Năm đưa bọn “láo xược” Cường “râu” vào “nề nếp”. Biên Hòa, xế chiều. Chiếc xe du lịch 12 chỗ dừng lại gần sòng bạc của Cường “râu”. Bọn canh cửa cũng toàn dân Bắc, mừng rỡ reo lên “A, anh Hải đến chơi. Mời anh Hải!”. Hải không nói không rằng chỉ mỉm cười, nụ cười có chút sát khí. Hàng lọat sát thủ có tầm cỡ, từ trên xe bước xuống ập vào sòng bạc khống chế dưới sự thị sát của Dung Hà. Hải vung vẩy trên tay khẩu súng xanh nước thép khiến những cái đầu nóng của băng Nam Định ngay lập tức hạ nhiệt. Hậu “già” người quản lý đon đả mời chào. Dung hất hàm, một tên sát thủ đẩy Hậu vào sát tường chém luôn mấy nhát “cảnh cáo”. Hải nói bằng giọng giễu cợt “Nói cho Cường biết có chị Dung ghé chơi nhé!”. Không tên nào dám thái độ, coi như băng Cường râu hoàn toàn thất thủ. Những mối quan hệ trong giới giang hồ đã giúp Cường “râu” xác định được ai là người bật đèn xanh cho Dung đến “gỡ bảng số” sòng bạc của mình. Đụng vào Dung là điều không thể, vì vượt quá khả năng của băng Nam Định, vả lại sau lưng Dung lại còn có "gốc cổ thụ" sẵn sàng biến cái to như núi thành hạt bụi, nâng cái nhỏ như cọng cơm của thành chuyện tày đình. Chi bằng, “ai cột nấy mở”. Cường nghĩ vậy vội chạy đến gặp vợ bé của Năm Cam đang làm chủ một nhà hàng ở Thủ Đức cầu khẩn làm sứ giả. Trước đó, Năm Cam đã tiên lượng việc Cường sẽ làm nên dặn dò Thảo “ma” kỹ lưỡng cách nói chuyện, dẫn dắt Cường. Cuối cùng Năm Cam quyết định hợp tác với Cường, bất chấp lời hứa giúp đỡ Lai. Để trấn an, Năm Cam thuyết phục Cường tăng chút đỉnh quyền lợi cho Lai và tiếp tục sử dụng hắn vào công việc đối ngoại. Vậy là, chính sự ngu xuẩn, tham lam của Lai cộng với lòng ích kỷ nhỏ mọn của Cường, Năm Cam đã chơi trò “bắt cá hai tay” để khống chế, sử dụng cả hai như một loại vệ tinh cấp thấp. Trả công cho Dung, Năm Cam tạo một số điều kiện thuận lợi cho thị tham gia vào đường dây cá độ bóng đá xuyên quốc gia do y làm “chủ xị”, Trương Hiền Bảo - con trai lớn của y giữ vai trò “cầm trịch”. Dĩ nhiên, mức độ tham gia của Dung được khống chế ở tầm vừa phải và thông tin ả có thể nhận được bị giới hạn đến độ đủ an toàn cho y và đồng bọn. Còn nữa

năm cam kỳ 19