Đọc miễn phí truyện ngôn tình Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con ta web đọc truyện online IZtruyen.com. Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con. Chương 246 - Tĩnh Tri đừng đi. Thể loại: Ngôn tình, đô thị, hào môn, HE Nhân vật:Phó Tĩnh
each c6 dong bao cao tai Dai hoi ket qua kiem tra tu each co dong tham dir phien hop Dai hoi dong co dong thubng nien 2020, tai thdi diem khai mac (08 gib 00 phut). Tong so co dong dugc mbi tham dir Dai hoi la 17.977 co dong, dai dien cho 4.000.000.000 co phan co quyen bieu quyet. So luong co dong tham du va co dong uy quyen tham du Dai hoi la
Nếu bạn đang tìm kiếm ảnh gái xinh sở hữu vẻ đẹp thơ ngây cho đến nóng bỏng, sexy thì hoàn toàn không thể bỏ qua những bức hình cực chất dưới đây. Chắc chắn
trương phàm vào một ngày nọ bỗng bị hoàng hà thành hoàng thêm vào nhóm giao lưu của địa phủ. bắt đầu từ lúc đó trương phàm liên tục "gặp nguy hiểm" như: bắt gặp được một cô gái nhảy lầu, lão già xém bị chém chết, lại còn thường xuyên bị đánh sau đó trương phàm "liều chết" tu tiên, bước lên con
Đọc Từ Đầu Đọc Mới Nhất Theo dõi Adult Mature Gia đình của Yeon hee có hoàn cảnh khó khăn nhưng hạnh phúc trong một căn phòng trên tầng mái của ký túc xá. Một ngày nọ, cơ thể của đứa con gái trưởng thành lọt vào mắt của người cha mới. Tôi phủ nhận ham muốn của mình với con gái, nhưng cơ thể tôi không nghe lời… + Đọc toàn bộ Nhóm dịch: Đang cập nhật
Đánh giá: 8.0/10 từ 10 lượt. Bạn đang đọc truyện Quấn Quýt Không Rời full (đã hoàn thành) của tác giả Tô Mã Lệ. "Đứa này không tệ, đưa cho lão Tam nếm thử trước.". Nghe thấy tiếng cười dâm đãng vang lên bên tai, Thịnh Hạ càng cố gắng giãy giụa, nước mắt đã
GP1YQWv. Người đồng đội cũ Tấn Tài phản ứng và quyết định xem Công Vinh là người xa lạ. HLV Lê Thụy Hải thì giãy nảy lên rồi thôi. Đàn anh Lê Huỳnh Đức thì không nói gì cả… Đọc toàn bộ cuốn tự truyện “Phút 89” của Công Vinh thấy rằng “cái tôi” của Công Vinh là rất lớn. Tất cả để những câu chuyện đều để “tôn vinh mình lên”, thằng “đàn ông trong người mình”. Và có cả những lời bào chữa cho chính mình, hầu như không thấy cái sai của Công Vinh. Chính đó là điều làm cho cuốn tự truyện mất đi tính tự nhiên và “chiều ngược” của nó. Công Vinh trả lời báo chí ngày ra mắt cuốn tự truyện "Phút 89" Cuốn tự truyện của Công Vinh nhìn dưới góc độ phát hành và thông tin thì có vẻ cuốn sách đang thành công, bởi nó đã có những tương tác trở lại với ê kíp làm nên cuốn sách gồm người chắp bút là nhà báo Trần Minh, Công ty phát hành sách Phương Nam và bản thân Công Vinh. Đọc toàn bộ cuốn sách, thấy những đoạn vẫn có những giá trị và thông tin mới mẻ của nó. Đó là đoạn đối thoại giữa Công Vinh và HLV Lê Thụy Hải những ngày đầu và chuỗi ngày sau đó mối quan hệ “sóng cuộn âm ỉ” giữa Công Vinh và HLV Lê Thụy Hải. Nhà báo Trần Minh cầm mic, người chắp bút cho cuốn tự truyện của Công Vinh Thời điểm đó thì báo chí đã biết rồi nhưng câu chuyện ngóc ngách thì không ai biết hết, nhất là chủ tịch CLB Dương đi đưa túi tiền cho Công Vinh để “dấm dúi” HLV Lê Thụy Hải… Rồi câu chuyện những ngày tháng khó khăn Công Vinh sang Leixoax, Bồ Đào Nha chơi bóng bốn tháng trong cô đơn, câu chuyện với người bạn khiếm thính, có tên thường gọi là “Điếc” hồi tuổi thơ của Công Vinh… Câu chuyện Công Vinh bẻ kèo với bầu Hiển vì lãnh đạo CLB Hà Nội T&T không cho Vinh đến với Thủy Tiên… Ngoài ra Công Vinh cũng mô tả mối quan hệ với đàn anh Lê Huỳnh Đức khi Vinh mới lên tuyển là kém vui. Vinh đã thất vọng về thần tượng của mình và cho rằng đàn anh Huỳnh Đức… nhìn vậy mà không phải vậy. Công Vinh rơm rớm nước mắt khi kể về người bạn thuở nhỏ có tên Điếc Tất cả đó chỉ là những cảm nhận từ một phía, tức từ Công Vinh, chẳng hạn như Tấn Tài cho biết mình hay chuyền bóng cho Công Vinh nhưng Công Vinh thì bảo không chuyền. Công Vinh thì có ý muốn nói rằng HLV Lê Thụy Hải đã “đì” Công Vinh khi Công Vinh không quà cáp cho HLV Lê Thụy Hải mà chủ tịch CLB Bình Dương Nguyễn Minh Sơn đã chuẩn bị sẵn… Vì Vinh nghĩ mình có tài, không cần phải kiếm suất đá bằng dấm dúi, tiền bạc… Trong một đội bóng, lại là đội tuyển quốc gia trên cái thế giới này đó đều là như thế cả. Ở tuyển Việt Nam còn không có chuyện đàn em vào sau phải chùi giày, giặt áo cho đàn anh là đỡ rồi, khá lắm rồi. Ca sĩ Thủy Tiên, vợ Công Vinh cũng chiếm những "hồi, chương" lớn trong tự truyện "Phút 89" Trong môi trường đội tuyển quốc gia nó có luật bất thành văn như thế chứ chả cần phải la làng gì cả vì nó cạnh tranh, âm mưu nhiều lắm. Cầu thủ đá hay, đàn anh đá giỏi lâu năm trong tuyển thì đàn em phải chấp nhận, tìm cách hòa nhập mà vươn lên. Đàn anh Huỳnh Đức có những cư xử, lời ăn tiếng nói khiến Công Vinh sốc thì đó cũng là chuyện bình thường. Trong môi trường tuyển, đó là điều chấp nhận và coi như động lực vươn lên mà thôi. Công Vinh cũng đề cập chuyện người bạn cùng thời Phan Thanh Bình được HLV Riedl ưu ái cho đá chính cùng Văn Quyến SEA Games 2005 tại Philippines. Công Vinh như muốn nói rằng đó là sự ưu ái từ ông thầy người Áo với Thanh Bình mà lúc đó Thanh Bình còn có “biệt danh” “con trai Riedl”. Thực tế thì lúc đó Thanh Bình chơi rất hay, theo cảm nhận của người viết thì Bình chơi hay hơn Vinh. Khi tham dự SEA Games 2005 thì U-23 Việt Nam có đá giải Agribank tại Hà Nội, Thanh Bình ghi những bàn thắng cực sắc nét, phong độ cực cao… rồi Thanh Bình ghi bàn vào lưới Barcelona B… Lúc đó Thanh Bình đá cặp cùng Văn Quyến là điều hiển nhiên và dư luận cũng không thể phản đối. Nhưng với một người trong cuộc như Vinh thì tất nhiên ai cũng vậy nghĩ rằng mình chẳng thua người kia. Và Vinh đã nghĩ như thế nên nói rằng Thanh Bình được HLV Riedl ưu ái. Ở đây là cái tôi của mỗi con người. Những năm cuối đời cầu thủ Totti đâu dễ chấp nhận bị “nhốt” trên băng ghế dự bị nhưng anh cứ tưởng phong độ của mình còn như những năm tuổi 20 vậy. Những cầu thủ ngôi sao thì “cái tôi” càng lớn hơn. Tại SEA Games 2005 thì cuối cùng Công Vinh cũng chiếm được suất đá chính khi mà Thanh Bình lúc đó chịu áp lực cực lớn từ dư luận và trông mong của người hâm mộ. Thanh Bình chịu áp lực lớn và thể hiện kém thế là trong trận cuối vòng bảng gặp Lào, Vinh được HLV Riedl trao cơ hội và tỏa sáng ghi ba bàn thắng. Từ đó, Vinh lấy suất đá chính cùng Văn Quyến cho đến trận chung kết và thua U-23 Thái Lan. Đó là chuyện hết sức bình thường nơi một đội tuyển và sự sắp xếp của HLV. Thanh Bình cũng chẳng có ưu ái đâu, phong độ đang cao thì tất nhiên HLV phải dùng. Nhưng “tắt” một trận thì không có nghĩa cho ngồi băng ghế dự bị. Thanh Bình phản ứng với “Phút 89” cũng chẳng sai. Tự truyện “Phút 89” Công Vinh thể hiện “cái tôi” nhiều, giải thích nhiều để đưa mình lên. Sau này Vinh có thể cư xử đẹp với đàn em như Công Phượng, Văn Toàn, Quang Hải, Xuân Trường, không như Huỳnh Đức ngày xưa cư xử với mình, nhưng Vinh cũng phải biết chấp nhận. Bóng đá vốn là một thế giới rất phức tạp từ chính các cầu thủ mà thôi, nó có những góc khuất đằng sau một tập thể đầy kỷ cương. Nếu cuốn “Phút 89” của Công Vinh bóc mẻ những bướng bỉnh, cái “ngu ngơ” hay sự gàn dở của một “thằng cầu thủ” trong mình, hay nói khác đi là những “góc khuất” của chính mình thì có vẻ nó thật hơn và đáng đọc hơn. Bài; DUY ÂN; Ảnh PHẠM HUY
Công Vinh 'Tôi không hối hận khi viết tự truyện' Anh khẳng định viết “Phút 89” bằng góc nhìn, trải nghiệm cá nhân và cho đó là hành động tiên phong trong giới cầu thủ. Tự truyện Công Vinh phần cuối 'Nàng Tiên của tôi' "Nếu không thể lấy Tiên làm vợ, có lẽ tôi sẽ không còn muốn lấy ai khác nữa". Tự truyện Lê Công Vinh phần bốn 'Tôi nói gì khi nói về Văn Quyến' "Sự nghiệp của tôi không bao giờ thoát khỏi những so sánh với anh, tôi chấp nhận chuyện đó và xem nó là động lực để vươn lên". Tự truyện Công Vinh phần 2 'Tôi từng kém cỏi nhất lứa Sông Lam Nghệ An' "Tôi không có yếu tố thiên bẩm nào, trong khi các bạn, người rất nhanh, người cực kỳ khéo léo, người lại có sức càn lướt dũng mãnh".
Thể Thao 247 - Cuốn tự truyện mang tên Phút 89’ kể về mọi góc khuất, thăng trầm trong sự nghiệp quần đùi áo số của Lê Công Vinh, cũng như mối tình đẹp như mơ với ca sỹ Thủy Tiên. Cựu tiền đạo huyền thoại của bóng đá Việt Nam, người đã có cú đánh đầu lịch sử vào lưới Thái Lan để đem về chức vô địch Đông Nam Á đầu tiên sẽ cho ra mắt cuốn tự truyện Phút 89’ vào ngày mai 23/5. Lê Công Vinh đã lấy chính khoảnh khắc đánh đầu lịch sử của mình để đặt tên cho cuốn tự truyện này. Theo lời giới thiệu, “Phút 89” là một hành trình đi tìm lại những kỷ niệm của Công Vinh, từ khi còn là một cậu bé gầy gò, đen nhẻm ở miền quê nghèo xứ Nghệ. Những biến cố đầu đời ngỡ như đã khiến cậu bé chết yểu, từ những kỷ niệm bình dị trên lưng trâu, đồng ruộng, ao cá, mùa nước lụt cùng đứa bạn thân câm điếc… đến mối tình đầy gian nan với ca sĩ Thủy Tiên…lần lượt được tái hiện qua từng trang sách của “Phút 89”. Qua cuốn sách, Công Vinh gửi gắm thông điệp về sự vươn lên không ngừng để tạo dựng cuộc sống tốt đẹp. Không phải chỉ có tài năng thiên bẩm mà ý chí mới là thứ giúp con người vượt qua thăng trầm, chinh phục những đích cao hơn trong cuộc sống. Bằng việc kể về những nghịch cảnh đau đớn nhất của bản thân, anh bày tỏ niềm tin nghịch cảnh sinh ra chỉ để giúp mỗi người trưởng thành hơn. Nên đọc Tự truyện của Công Vinh do nhà báo Trần Minh chấp bút, dài 304 trang, sẽ phát hành từ 23/5. Anh có kế hoạch giao lưu, ký tặng độc giả tại TP HCM, Hà Nội và Nghệ An.
Mới nhất Thời sự Góc nhìn Thế giới Video Podcasts Kinh doanh Bất động sản Khoa học Giải trí Thể thao Pháp luật Giáo dục Sức khỏe Đời sống Du lịch Số hóa Xe Ý kiến Tâm sự Thư giãn Theo dòng sự kiện Mới nhất Cũ nhất Công Vinh 'Tôi không hối hận khi viết tự truyện' Anh khẳng định viết “Phút 89” bằng góc nhìn, trải nghiệm cá nhân và cho đó là hành động tiên phong trong giới cầu thủ. Tự truyện Công Vinh phần cuối 'Nàng Tiên của tôi' "Nếu không thể lấy Tiên làm vợ, có lẽ tôi sẽ không còn muốn lấy ai khác nữa". Tự truyện Lê Công Vinh phần bốn 'Tôi nói gì khi nói về Văn Quyến' "Sự nghiệp của tôi không bao giờ thoát khỏi những so sánh với anh, tôi chấp nhận chuyện đó và xem nó là động lực để vươn lên". Tự truyện Công Vinh phần 3 'Phút 89, gió đổi chiều' "Sau JVC Cup, cuộc chuyển nhượng đi Huế không diễn ra nữa, SLNA đã quyết định sẽ bán Phan Thanh Hoàn cho Huế và giữ tôi lại". Tự truyện Công Vinh phần 2 'Tôi từng kém cỏi nhất lứa Sông Lam Nghệ An' "Tôi không có yếu tố thiên bẩm nào, trong khi các bạn, người rất nhanh, người cực kỳ khéo léo, người lại có sức càn lướt dũng mãnh". Công Vinh, Thủy Tiên dùng tiền bán tự truyện làm từ thiện Cựu danh thủ chia sẻ anh ra mắt tự truyện "Phút 89" nhờ sự động viên, ủng hộ tuyệt đối của vợ. Tự truyện Công Vinh phần 1 'Bố tôi từng buôn ma túy vì mong đổi đời' "Bố bị bắt khi đang giữ 1,8 kg ma túy trong người và bị tuyên án 12 năm tù. Năm ấy tôi 13 tuổi". Công Vinh ra mắt tự truyện 'Phút 89' Ngoài câu chuyện thăng trầm về bóng đá, cựu danh thủ dành một chương kể cuộc tình từng nhiều sóng gió với Thủy Tiên.
Từ một cậu bé đá bóng lưới chui háng ở Nghệ An năm nào đến chàng đến chàng trai tung đánh đầu lịch sử ấy, tôi vẫn chỉ là tôi, Lê Công Vinh của bố mẹ, anh trai của các em và là một người con của đất Nghệ An. Và khi đã khoác lên mình chiếc áo đội tuyển, trong đầu tôi không có gì ngoài hai chữ Tổ Quốc! – Lê Công Vinh Những câu chuyện trong sách được kể bằng một giọng văn thản nhiên, không phải vì chúng không buồn, không đau, không hưng phấn; mà dường như vì người viết ý thức được rằng trong câu chuyện ấy có bao nhiêu nét nghĩa, thì người Việt Nam đều hiểu hết. Không cần diễn giải thêm về cái nghèo, về khát vọng, về đồng tiền và miệng lưỡi thế gian với độc giả ở xứ này nữa. Dù sao thì chính chúng ta đã tạo nên Lê Công Vinh Nhà báo Đinh Đức Hoàng
MỘT CUỐN TỰ TRUYỆN, VÀ NHIỀU HƠN THẾ Có một đoạn trong cuốn sách này khiến tôi dừng lại suy nghĩ. Đấy là khi Công Vinh nhận ra rằng “cuộc sống đời thực và trên mạng có khoảng cách rất lớn”. Trên mạng, Công Vinh chịu nhiều áp lực của dư luận. Nhưng ra đường, ai gặp cũng tươi cười và xin chụp hình chung. Một chi tiết nhỏ. Nhưng chuyện cá nhân của Vinh như thể phản ánh tinh thần của cả một giai đoạn xã hội. Sống bao năm trong nghề truyền thông, tôi hiểu được rằng giữa “dư luận mạng” và cuộc đời khác nhau như thế nào, và luôn day dứt về sự đối lập đôi khi đầy tiêu cực ấy. Và rồi tôi nghĩ, cũng phải, nếu chuyện của Công Vinh mà không phản ánh bức tranh xã hội thì còn ai? Sau rốt, tôi nhận ra, trong cuốn sách này có rất nhiều phần đời của người Việt Nam. Nó có câu chuyện của một cậu bé nông thôn. Cậu nghèo và có một mơ ước. Bao nhiêu người trong chúng ta, ở những thập kỷ đã qua, từng mang tâm trạng của những cậu bé nghèo mang trong mình một mơ ước? Nó có câu chuyện của một chàng thanh niên đối mặt với những mâu thuẫn giá trị trong cuộc đời. Đồng tiền. Danh vọng. Những ngã ba của lương tri. Bao nhiêu người trong chúng ta đã từng là một thanh niên đứng đó, trước những ngã ba của cuộc đời, tự hỏi “Tôi là ai?” khi phải gạt tay vào xi-nhan giá trị sống để lựa chọn? Nó có câu chuyện của những tiếng đồng thanh từ miệng lưỡi người đời. Bạn sẽ bảo rằng chẳng có quyển hồi ký nào của người nổi tiếng mà không có yếu tố miệng đời. Nhưng ở Việt Nam, cái yếu tố ấy rất khác Những lời thị phi sẽ dai dẳng, chúng ngấm vào da thịt con người như là mồ hôi của chính anh sau cơn cảm lạnh bỗng khô đi, khiến anh đau yếu triền miên. Ai trải qua thứ ấy rồi, trong chúng ta? Nó có câu chuyện của những trận cầu. Bóng đá ở xứ sở này là một điều thiêng liêng Không có nhiều cơ hội để người ta thăng hoa trong một xã hội đề cao sự sắp đặt và chỉ huy. Hiếm đến mức rất ít người không biết ai đã đánh đầu vào lưới Thái Lan trong trận chung kết AFF Cup 2008. Chẳng mấy khi có một sự thăng hoa khiến người ta bật khóc. Và hơn hết, trong cuốn sách này, có một phần rất quan trọng dành cho tình yêu. Cho một người phụ nữ – mà ngày thường hiện lên trên truyền thông với tất cả sự lộng lẫy cần thiết của một nghệ sĩ. Nhưng ở đây, người phụ nữ ấy qua con mắt của người đàn ông lại hiện thân cho tình yêu chất phác, cho một thứ “hậu phương” nền nã nào đó trong tâm thức của người Á Đông. Bản thân người phụ nữ ấy thoạt nhìn cũng giống một ước mơ. Trong cuốn sách này, không phải là đời của một cá nhân tên Vinh, mà tôi nhìn thấy ở đấy phần đời của rất nhiều con người. Những câu chuyện trong sách được kể bằng một giọng văn thản nhiên, không phải vì chúng không buồn, không đau, không hưng phấn; mà dường như vì người viết ý thức được rằng trong câu chuyện ấy có bao nhiêu nét nghĩa, thì người Việt Nam đều hiểu hết. Không cần diễn giải thêm về cái nghèo, về khát vọng, về đồng tiền và miệng lưỡi thế gian với độc giả ở xứ này nữa. Dù sao, thì chính chúng ta đã tạo nên Lê Công Vinh. Đinh Đức Hoàng Nhà báo, VNExpress *** Phút cuối cùng của trận chung kết lượt về AFF Cup 2008, tôi kiếm được một quả đá phạt chếch bên cánh trái. Tỉ số chung cuộc đang là 2-2, và trận đấu sẽ trôi vào hai hiệp phụ sau tình huống ấy. Bốn vạn khán giả ở Mỹ ình im lặng như tờ, tôi thậm chí nghe được tiếng thở của gã hậu vệ theo kèm mình. Lúc đó tôi nào biết đấy sẽ là pha bóng làm thay đổi lịch sử bóng đá Việt Nam và số phận tôi mãi mãi. Nhưng khoan đã. Hãy cùng trở lại với một ngày trước đó. Sau khi trở về từ chiến thắng 2-1 ở trận lượt đi tại Thái Lan, thay vì vui mừng thì chúng tôi lại cực kỳ âu lo. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm toàn đội. Chiến thuật đánh úp của Henrique Calisto đã thành công mỹ mãn ở Rajamangala, Bangkok. Nhưng người Thái đang nổi giận. Và họ sẽ đến Việt Nam với mục tiêu duy nhất là lấy lại thể diện của một gã khổng lồ khu vực. Chuột nhân lúc mèo thiếu cảnh giác đã đeo chuông vào cổ nó. Nhưng giờ con mèo đã thức giấc, và nó đi tìm con chuột to gan. Mấy ngày trước trận lượt về, sự tự tin thường trực trên gương mặt Henrique Calisto biến mất. Từ sau lượt đi, Calisto đã không tài nào ngủ được. Chưa bao giờ tôi thấy ông hút thuốc nhiều như vậy. Bình thường, Calisto luôn giấu nỗi ưu tư cho riêng mình, để các cầu thủ tự tin vào sân. Nhưng những ngày ấy, Calisto không giấu nổi… Nhìn ông thầy của mình như thế, các cầu thủ bất giác cũng sợ theo. Thái Lan vẫn là gã khổng lồ, một kẻ đã ba lần vô địch AFF Cup, một “đại ca” của khu vực, sẽ đến Việt Nam với một mục tiêu không thể rõ ràng hơn lấy Cúp. Còn chúng tôi, đến hòa có lẽ cũng không dám nghĩ đến. Khách sạn La Thành tràn ngập những bước chân đăm chiêu của Calisto. Ông vừa đi vừa rít thuốc, điếu này vừa dứt, điếu khác đã châm ngay. Chốc chốc ông đứng lại, suy nghĩ, rồi thở dài, cứ như một nhất đại tôn sư trong truyện kiếm hiệp đang vắt óc để suy nghĩ ra một chiêu thức võ công mới. Chưa bao giờ Calisto cấm cầu thủ ra ngoài. Nhưng lần đầu tiên từ khi sang Việt Nam, ông dùng đến thiết quân lệnh. Chưa bao giờ chúng tôi thấy ông căng thẳng như vậy. Calisto biết bóng đá Việt Nam đang đứng trước một cơ hội lịch sử mà có lẽ sẽ rất lâu nữa mới diễn ra. Và để chinh phục cột mốc này, các cầu thủ Việt Nam phải đá một trận để đời, mà trước tiên, Calisto phải có một đấu pháp để đời. Rồi ngày chung kết cũng diễn ra. Tôi vào sân và nói với chính mình “Nếu có chết, tôi phải chết trên sân, phải chết ngoài kia. Cả dân tộc đang chờ mình. Cả nước đang sôi sục”. Áp lực tuy vô hình, nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Trước khi bước vào trận đấu, ông phát cho mỗi người một lá cờ Tổ quốc, để bỏ vào tất chân miền Nam gọi là vớ. “Hãy chiến đấu vì lá cờ này, vì có thể chúng ta sẽ không có cơ hội thứ hai”, ông nói. Đôi chân chúng tôi rất nặng. Thái Lan quả nhiên đã tràn lên ngay từ đầu. Và chỉ mất có 21 phút, họ có bàn mở tỉ số do công của Teerasil Dangda. Lúc này, giải đã không còn tính luật bàn thắng sân khách sân nhà nữa. Nếu tỉ số này giữ nguyên, hai đội sẽ đá hiệp phụ. Không hiểu sao hôm ấy tôi như có một sức mạnh vô hình, càng đá càng khỏe. Và Calisto cũng đã có dàn xếp riêng cho tôi, sau mấy đêm liền không ngủ. Biết hậu vệ phải Sukha tấn công rất hay, Calisto mang tôi ra hẳn cánh trái, thay vì đá ở trung lộ như quen thuộc. Calisto nói với tôi “Đừng về, có sốt ruột mấy cũng đứng yên đó”. Sơ đồ 4-2-3-1 được chuyển hẳn thành 4-3-3. Ông hy sinh tiền đạo tốt nhất để triệt tiêu hậu vệ tốt nhất của đối thủ. Quả nhiên chiến lược này phát huy tác dụng. Sukha thấy tôi đứng đó, nên cả trận gần như không dám tiến lên. Thế là Thái Lan mất cánh mạnh nhất. Thế trận không đến nỗi quá tệ, dù Thái Lan vẫn chủ động hoàn toàn. Mấy đêm không ngủ của Calisto quả đã phát huy thành quả. Rồi những khi có bóng, tôi dốc bóng trực diện vào Sukha, xem như không biết đối phương là ai. Và từ một pha dốc bóng như thế, chính Sukha đã phải phạm lỗi vào phút bù giờ thứ hai của hiệp 2. Đấy là tình huống quyết định của trận đấu. Minh Phương đá phạt. Theo bài, tôi luôn cắt cột trước, lôi kéo các cầu thủ di chuyển theo và để lộ ra khoảng trống ở cột xa. Không ngờ Minh Phương đá quả bóng quá nhẹ, nó bay vào chỗ tôi. Tôi lao đến chiếm chỗ thì bị trung vệ theo kèm đẩy tôi một chút và mất thăng bằng. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ “Phút cuối rồi, phải chạm đầu vào bóng đã”. Một là bị gôn chụp lại, không thì ai nối được thì nối. Bóng chạm đầu tôi, rồi bay vào góc thượng. Bạn có bao giờ đứng giữa một sân vận động bốn vạn khán giả mà không nghe thấy một thanh âm nào không? Từ lúc bóng rời chân Minh Phương đến đầu tôi, tôi không nghe gì cả. Nó giống như là sự bình lặng ngắn ngủi trước một cơn giông. Và rồi tôi nghe thấy, cả sân rung lên trong sự vỡ òa. Việt Nam lần đầu tiên vô địch Đông Nam Á, và tôi là người ghi bàn quyết định. Đời một cầu thủ, còn mơ ước gì hơn thế? Tôi biết bạn rất muốn nghe điều này, nên tôi xin xác nhận Bàn thắng ấy với tôi là MAY MẮN. Tôi đã gặp may, khi quả bóng... tự tìm đến mình, theo cái kiểu “đứa nào đá bóng trúng đầu tao” mà các bạn vẫn hay tếu táo. Nhưng tôi cả quyết điều này May mắn chỉ đến với những ai đã làm tất cả để đón nhận nó. Khi chạy lao đi, với chiếc áo thi đấu vung trên tay như điên, tôi như mang theo cả tuổi thơ của mình. Tuổi thơ của miền quê Nghệ An phải chơi bóng với đứa bạn câm điếc. Tuổi thơ của trò bóng lưới mà tôi đã thuần thục từ năm 15 tuổi. Bóng lưới là trò chơi ưa thích của đám nhóc ở đội trẻ, căn lưới bóng chuyền ra rồi dùng đầu, gối và vai đưa sang sân bên kia, không cho bóng chạm đất. Tôi đã đánh đầu hàng nghìn, hàng vạn lần trong những năm tháng ấy, đánh đầu cho bóng sang trái, sang phải, cố sượt thật nhẹ để... bỏ nhỏ. Nhờ vậy, nó cho tôi cảm giác bóng cực tốt mà khó ai có được. Tôi gọi nó là KHỔ LUYỆN. Người ta có khi chỉ nhìn thấy vận may, mà quên mất một con người đã vất vả thế nào trước khi chớp lấy vận may ấy. Với cá nhân tôi, sự khổ luyện và vận may vẫn song hành, từ ngày tôi vào SLNA. Và cú đánh đầu ấy gói ghém bao nhiêu năm đã qua, cũng như gói ghém toàn bộ sự nghiệp chuyên nghiệp của mình. Đó là bao giọt mồ hôi trên sân tập, kể cả khi đồng đội tôi đã ngủ. Đó là những chiếc giày đập bôm bốp vào đầu để tự trách mình vì bỏ qua những cơ hội. Là những đêm không ngủ và những tìm tòi không biết mệt mỏi về cách để đưa quả bóng vào lưới sao cho đơn giản nhất. Thế nên khi thấy một người may mắn, hãy mừng cho họ. Vì hãy tin tôi đi, may mắn rất biết cách chọn người để ghé thăm. Chỉ có điều với riêng cá nhân tôi, may mắn rất hay ghé thăm vào phút chót, theo những cơ duyên vô cùng kỳ diệu. Và mời bạn cùng tôi đi lại từ đầu, đi qua những kỷ niệm với quyển tự truyện này. LÊ CÔNG VINH TP. Hồ Chí Minh, 1/12/2017 Mời các bạn đón đọc Phút 89 của tác giả Lê Công Vinh & Trần Minh.
doc tu truyen phut 89