Cuộc chia tay của những con búp bề là tác phẩm đã để lại trong lòng người đọ bao nhiêu là tình cảm. Truyện kể về cuộ chia tay của hai anh em Thành và Thủy khi bố mẹ ly hôn. Cả hai anh em đều hiện lên với những vẻ đẹp riêng biệt. Anh Thành chính là một trong số đó.
Trải qua một lần hôn nhân đổ vỡ, diễn viên Lương Thu Trang nhận mình vẫn như tuổi 18, vẫn yêu như thuở ban đầu nhưng niềm tin vào hôn nhân thì đã vơi đi…. Hẹn gặp Lương Thu Trang giữa lúc cô đang rộn với lịch quay phim và diễn kịch, dẫu vậy nữ diễn viên vẫn dành
5. Bùi Anh Thái Cuộc đời con sẽ bình yên, an nhàn . 6. Bùi Anh Tuấn : mong con khôi ngô tuấn tú hơn người, mưu trí giỏi giang . 7. Bùi Bảo Dương : Con giống như một bảo vật quý giá mà ông trời đã ban tặng cho cha mẹ . 8. Bùi Bảo Khánh : Tâm hồn của con khi nào cũng yên bình
Truyện Cuộc Hôn Nhân Lúc Bình Minh Chương 54 /57 Chương Sau Chương Tiếp Lại là một năm tổ chức hoạt động khám bệnh từ thiện cho vùng sâu vùng xa, chỉ có điều địa điểm lần này lại đặc biệt xa, là một thôn trấn nhỏ ở phía Nam. Lần đi này cũng có tên Thì Kỳ trong danh sách, hành trình chỉ có 3 ngày.
Từ cuộc hôn nhân của các vị thần Olympian với người phàm, các anh hùng đã được sinh ra. Vào lúc bình minh, Achilles, trong vũ khí mới và với một tấm khiên của nhiều tác phẩm xảo quyệt, lao đến trại của họ, vung một ngọn giáo nặng làm bằng tro mạnh. Công nghệ
Bạn đang đọc Chương 6 của bộ truyện tranh Cuộc Hôn Nhân Với Boss Nhà Giàu Khét Tiếng tiếng Việt. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện Cuộc Hôn Nhân Với Boss Nhà Giàu Khét Tiếng tại TruyenVN, vui lòng bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi nhé. Xem thêm nhiều bộ truyện tranh hay tại TruyenVN.VIP bằng cách bấm
lGgI39. Web server is down Error code 521 2023-06-11 191419 UTC Host Error What happened? The web server is not returning a connection. As a result, the web page is not displaying. What can I do? If you are a visitor of this website Please try again in a few minutes. If you are the owner of this website Contact your hosting provider letting them know your web server is not responding. Additional troubleshooting information. Cloudflare Ray ID 7d5c2d256d85b75b • Your IP • Performance & security by Cloudflare
Xe dừng lại bên dưới tiểu khu, cửa xe bên cạnh ghế lái được khóa chặt. Thì Kỳ khó hiểu, quay mặt sang nhìn Chu Mộ Thâm, Chu Mộ Thâm không có ý định giải thích, anh chỉ hơi nhíu mày, nhìn thoáng qua giống như tâm trạng không được tốt, anh đưa tay lục tìm bên phía cửa xe ra bao thuốc lá, Thì Kỳ đang định mở miệng thì Chu Mộ Thâm đã lên tiếng hỏi ""Em có muốn ở bên cạnh anh không?"" Cùng là đàn ông, nên đương nhiên Chu Mộ Thâm có thể nhìn ra được ý tứ của Từ Sùng. Anh là người luôn luôn bình tĩnh, cẩn trọng, nhưng không hiểu sao vào lúc này, anh lại không thể kiềm chế được. Đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu, không thể nào giải thích được cảm xúc tới đột ngột này, nhìn kiểu gì cũng thấy bản thân như tên nhóc mười mấy tuổi không biết nhẫn nhịn. Có điều, cô gái này giống như là bị lời nói của anh làm cho khiếp sợ, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh từ đầu tới cuối, ánh mắt cô nhìn anh giống như đang nhìn một kẻ ngu. Chu Mộ Thâm hơi mất tự nhiên, khẽ ho nhẹ một tiếng, di chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, anh cho cửa kính xe hạ thấp xuống, đưa tay vào trong bao thuốc lấy ra một điếu, đôi tay có phần run rẩy đưa điếu thuốc lên bên miệng, bật lửa truyền đến hai tiếng ""tách tách"" sau đó ánh lửa bùng lên, làm hàng lông mi cong dài của anh trở nên rõ ràng. Hút xong một hơi, anh quay sang hỏi Thì Kỳ ""Sợ à?"" Thì Kỳ mím môi, đôi mắt vẫn như cũ nhìn anh chằm chằm, trả lời ""Có một chút."" Cô cứ thẳng thắn trả lời như vậy, khiến cho Chu Mộ Thâm bật cười. ""Có suy nghĩ gì không?"" Thì Kỳ im lặng không lên tiếng, nói thật, tâm trạng của cô bây giờ rất phức tạp. Luống cuống có, kinh ngạc có, hơn nữa còn có một chút xấu hổ vì vui mừng. Cô dời ánh mắt tới một vật trang trí nhỏ treo trong xe, nút thắt hình bông hoa được làm thủ công, có màu xanh thẫm, ở phần đuôi có gắn hai viên ngọc xanh trong suốt, không nhìn ra được giá trị của nó là bao nhiêu, tuy nhiên, sợi dây da đã có chút bạc màu, xem ra là đã có từ khá lâu rồi. Cô nhìn chằm chằm một lúc, sau đó mới khẽ liếm đôi môi đã trở nên khô khốc của mình, đây là một thói quen hễ mà lúc nào căng thẳng thì cô sẽ lại như vậy ""Anh bây giờ... Ý em là, trong lòng anh bây giờ đã có ai chưa?"" Chu Mộ Thâm nhìn cô, chân mày khẽ nhướng lên, một lúc sau đôi môi mới được anh kéo dãn ra, ""Không có."" Thì Kỳ cũng nhìn thẳng vào mắt anh, ngón tay đang đặt trên đùi vô thức siết chặt dây an toàn, cô nói ""Được, vậy thì chúng ta ở bên nhau đi."" Cô nói rất tự nhiên, rất thoải mái. ... Vé xe của Thì Kỳ được lên lịch xuất phát là lúc 9 giờ sáng, cô là người từ trước tới nay luôn sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, cô thức dậy lúc 6 giờ 30 phút, 7 giờ chuẩn bị xong xuôi, cô đem cửa sổ và cửa chính khóa lại cẩn thận, sau đó mới đi vào thang máy xuống dưới. Ra khỏi cửa tiểu khu, cô nhìn thấy có một chiếc xe con màu đen đang đỗ ở gần đấy, bên cạnh còn có một người đàn ông cũng mặc âu phục màu đen, Thì Kỳ không suy nghĩ gì nhiều liền nhấc chân rời đi. Người nọ gọi cô lại ""Cô Thì!"" Thì Kỳ hơi dừng bước chân lại, quay đầu nhìn người đó. Ngô Hiệu tiến lên trước mấy bước ""Tôi là Ngô Hiệu, là thư ký của sếp Chu, sếp Chu sáng nay có việc bận nên đã bảo tôi đến đưa cô ra sân bay."" ""Sân bay?"" Vé mà Thì Kỳ đặt là vé xe đi đường cao tốc, cô không có thời gian để đặt vé máy bay, mà lúc cô nhớ ra thì vé máy bay ngày 25 đã được đặt hết rồi. Ngô Hiệu nhận ra Thì Kỳ không biết chuyện này nên vội giải thích ""Hôm qua sếp Chu đã bảo tôi đặt vé máy bay bay về thành phố Z cho cô rồi."" Tối hôm qua, sau khi Thì Kỳ và Chu Mộ Thâm xác định quan hệ xong, hai người có trò chuyện thêm mấy câu. Thì Kỳ có nhắc tới chuyện sáng ngày hôm nay sẽ về phương Nam ăn tết, nhưng không thể nghĩ ra được là anh đã đặt xong vé máy bay cho cô từ tối qua, lại còn sai cả thư ký đến đưa cô ra sân bay. Nếu như ngồi trên xe quay về thành phố Z thì phải ngồi hơn 8 tiếng đồng hồ, nhưng nếu đi máy bay thì thời gian tới nơi sẽ sớm hơn một chút. Sau khi xuống máy bay, thành phố Z đột ngột đổ mưa. Thành phố ở phương Nam mùa này rất nhiều mưa nhưng mưa không lớn mà chỉ mưa lớt phớt, không khí ướt át nhưng cũng trong trẻo đến lạ lùng. Thì Kỳ chặn lại một chiếc taxi rồi ngồi lên xe, ở trên xe cô nhận được điện thoại của dì, đại ý hỏi cô đã tới nơi chưa. Thì Kỳ nói là sắp tới rồi, dì lại dặn dò cô thêm mấy câu sau đó cúp điện thoại. Ngoài cửa xe, mưa phùn loạn xạ hết cả lên. Taxi dừng ở dưới một tiểu khu nhỏ, Thì Kỳ trả tiền xong xuống xe, cô không mang theo ô nhưng cũng may, mưa không lớn lắm, cô đội mưa chạy được mấy bước thì đụng phải dì Lâm – người đang chăm sóc ông ngoại, dì Lâm che ô, đi tới bên cạnh Thì Kỳ ""Dì Lâm, sao dì lại xuống dưới này?"" Dì Lâm đem ô che cho Thì Kỳ nói ""Ông ngoại đoán chừng giờ này chắc con đang ở dưới lầu rồi, sợ con không mang theo ô nên bảo dì xuống xem sao."" Thì Kỳ "Ồ" một tiếng ""Ông ngoại ở bên trên đang làm gì thế ạ?"" Dì Lầm cười nói ""Biết hôm nay con về nên tự mình vào bếp nấu nướng đấy."" Thì Kỳ và Dì Lâm cùng nhau đi vào bên trong cửa tiểu khu, dì Lâm thu ô lại, vẩy vẩy ô cho nước mưa rơi ra ngoài, sau đó mới đi vào trong thang máy, ánh mắt nhìn Thì Kỳ lộ ra mấy phần trìu mến ""Con gầy đi không ít rồi, ở bên ngoài một mình như vậy, bảo sao chăm sóc bản thân không tử tế."" Dì Lâm lại nói tiếp ""Dì nói này, con là một cô gái tốt, nhưng làm sao tự dưng lại chạy tới tận thành phố B vậy hả. Người phía Nam, người phía Bắc, dì muốn chăm sóc cũng chăm sóc không tới, ở bên ngoài chắc lại toàn ăn đồ ăn sẵn có đúng không?"" Sau khi Nhàn Vân qua đời, dì Lâm mới ở lại đây, đã theo ông Thì mười mấy năm rồi, nói chung cũng có thể coi như là nhìn Thì Kỳ từ lúc còn bé tới lúc trưởng thành, cũng có thể coi như là con gái của mình. Thì Kỳ kéo cánh tay của dì Lâm, làm bộ dạng của một đứa con gái nhõng nhẽo bên cạnh mẹ ""Cũng không có cách nào cả, ai bảo bên cạnh con không có một người nấu nướng giỏi như dì Lâm chứ, nếu không thì dì tới thành phố B sống với con đi."" Dì Lâm mặt mày vui vẻ, vỗ vỗ vào tay Thì Kỳ ""Cái miệng của con đúng là vẫn ngọt như kẹo vậy."" Hai người cười cười nói nói một lúc thì cũng ra khỏi thang máy. Thì Kỳ đang thay giày ở lối vào, ông ngoại nghe thấy động tĩnh thì đi ra ""Về rồi đấy à."" Ông ngoại Thì Thường Nham là giáo sư của bộ môn lịch sử tại trường đại học Z. Căn hộ hiện tại ông đang ở cũng đã có chút tuổi rồi, là căn hộ hai phòng ngủ, một phòng ngủ được ông làm thành phòng làm việc khi mới đảm nhiện chức vụ ở đại học Z, đồ đạc ở trong nhà cũng đã trở nên cũ kỹ, sơn trên vách tường cũng đã bong tróc cả ra. Ông Thì mặc dù đã ngoài 70 tuổi nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh, trên người ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài là chiếc áo may ô bằng lông màu xám tro. Đó là chiếc áo mà khi Thì Kỳ vừa mới vào đại học năm đầu tiên mua cho ông, đã 4 năm rồi, dưới vạt áo, chỉ cũng đã bung ra nhiều nhưng ông vẫn không nỡ bỏ đi. Hai ông cháu ăn cơm ở bên ngoài xong, Thì Kỳ rót cho ông một ly trà, còn mình thì đi vào bếp thu dọn bát đũa. Dì Lâm vốn đã định mấy ngày trước trở về quê ăn tết nhưng vì đã theo ông ngoại chăm sóc lâu như vậy, nên sớm đã coi ông như người trong nhà. Sợ khi mình đi, ông Thì ở nhà một mình không may xảy ra chuyện gì nguy hiểm cũng không có ai biết, cho nên, đã cố ý đợi tới khi Thì Kỳ quay về mới trở về quê nhà. Thì Kỳ dọn dẹp bát đũa xong đi ra ngoài thì thấy ông Thì đang tự chơi cờ một mình, dưới ánh sáng mờ nhạt của hoàng hôn, ông hơi nheo mắt, trong tay cầm quân cờ, mắt nhìn chằm chằm vào bàn cờ đang chơi, Thì Kỳ nhìn mái tóc đã bạc trắng của ông ngoại, đột nhiên có chút buồn rầu, cô cố gắng nở nụ cười ""Ông ngoại, để con chơi với ông một ván nhé."" Ông Thì nghe thấy thế thì tươi cười hớn hở ""Lại đây, để ông ngoại xem xem người chơi hạng ba là con có chút tiến bộ nào hay không."" Cái danh hiệu người chơi hạng ba này thật ra là từ lúc nhỏ ông Thì đã dạy Thì Kỳ chơi cờ tướng, nha đầu này mỗi lần chơi cờ luôn chiếm giữ phần giáp ranh đầu tiên, ""The Chess Theory"" có câu nói ""Người chơi hạng nhất chiếm nội địa, người chơi hạng ba chiếm giáp ranh, người chơi hạng hai chiếm cứ bốn góc."" Thì Kỳ khi còn nhỏ, không hiểu vì sao ông Thì lại dạy cô chơi cờ tướng, ông Thì khi ấy đã nói một câu ""Nha đầu, con nhìn bề ngoài thì giống như là người có tính tình trầm ổn, nhưng nội tâm bên trong thì lại không ổn chút chút nào, cho nên, học chơi cờ có thể giúp tính tình của bản thân ổn định hơn."" Hai ông cháu ngồi ở ngoài phòng khách chơi mấy ván liền, nhưng kết cục cuối cùng vẫn là Thì Kỳ thua thảm hại. Thì Kỳ nũng nịu ""Ông ngoại, sao ông chẳng chịu nhường con chút nào vậy."" Ông Thì nhấp một ngụm trà, lấy ngón tay ấn vào trán Thì Kỳ một cái ""Người nóng nảy muốn chiến thắng thì sẽ luôn thất bại."" Thì Kỳ như đứa trẻ con cúi đầu bĩu môi một cái, ông Thì đậy ly trà lại liếc mắt nhìn Thì Kỳ rồi nói ""Hôm trước bố con có gọi điện thoại tới."" Vu Tiền Chí với Nhàn Vân mặc dù đã ly hôn, nhưng mỗi lần đến tết, đều sẽ gọi điện thoại tới chúc tết ông Thì, mà ông Thì đối xử với Vu Tiền Chí cũng giống như vậy, Vu Tiền Chí gọi điện thoại tới thì ông nhận, cũng chưa từng mặt lạnh với Vu Tiền Chí. Năm xưa, Thì Nhàn Vân muốn ly hôn với Vu Tiền Chí, ông Thì đã gọi con gái tới bên cạnh nói chuyện. Những năm tháng khi ấy, chuyện ly hôn đâu có thường thấy như bây giờ, đại đa số những vị trưởng bối đều cảm thấy ly hôn là một chuyện rất mất mặt, một khi vợ chồng hai bên có mâu thuẫn, bình thường đều sẽ là khuyên hợp chứ không khuyên phân. Ông Thì khi ấy cũng là người đã hơn 50 tuổi, cũng đã đi qua nửa đời người, nhìn mọi chuyện trước giờ đều rất thông suốt, không hề bảo thủ, Lúc cùng Thì Nhàn Vân nói tới vấn đề ly hôn, ông cũng không khuyên gì nhiều, chỉ hỏi Thì Nhàn Vân một câu ""Con nghĩ kỹ chưa?"" Thì Nhàn Vân lau nước mắt ""Bố, con nghĩ kỹ rồi, con gái bất hiếu, đã lớn từng này rồi mà còn khiến bố mất mặt."" Ông chẳng qua cũng chỉ thở dài một hơi, khoát khoát tay, ""Nhàn Vân, nhà chúng ta mặc dù không so được với nhà họ Vu, nhưng hôm nay, Vu Tiền Chí làm ra chuyện như vậy, con có thể đồng ý ly hôn, bố cũng thấy vui. Con ấy à, cho dù có thế nào cũng vẫn phải kiên cường, đừng thấy mình ly hôn thì có nghĩa là không còn mặt mũi nào cả, đây chính là cuộc đời của con, con nghĩ thế nào thì làm như vậy. Bố cũng chỉ có một lời thôi, bất luận con quyết định ra sao, bố vẫn sẽ luôn tôn trọng quyết định của con."" Ban đầu, lúc Vu Tiền Chí tới đón Thì Kỳ, ông Thì cũng nghĩ là sẽ để Vu Tiền Chí đưa con bé đi, vì nói thế nào thì đó cũng là con gái ruột của Vu Tiền Chí, cho dù có cắt đứt xương nhưng máu chảy trong huyết mạch thì không thể chối bỏ, bọn họ cũng không thể bạc đãi Thì Kỳ được. Dù sao, ông cũng là một người sắp sửa bước vào quan tài rồi, nói thì khó nghe một chút, nhưng cũng chẳng biết là đến lúc nào sẽ đi, nếu để Thì Kỳ ở lại đây cho đến lúc đó mới trở về nhà họ Vu, e rằng sẽ còn khó chịu hơn bây giờ. Nhưng mà Thì Kỳ, nha đầu này tính khí lại giống hệt với con gái của ông, bướng bỉnh, ương ngạnh, nói thế nào cũng không chịu đi. Liền đứng ở bên chân ông Thì khóc thút thít ""Ông ngoại, con không đi đâu...."" Ông Thì cũng không nỡ để con bé đi, nhìn Thì Kỳ khóc lặng cả người, nước mắt nước mũi tèm lem chạy tới bên cạnh mình. Mặc dù ông đã phải trải qua giai đoạn kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nhưng lúc đó ông cũng không hề rơi nước mắt, vậy mà vào lúc nhìn thấy chóp mũi ửng hồng của Thì Kỳ, hốc mắt của ông cũng không kiềm được mà ươn ướt, ông Thì giơ tay lên lau khóe mắt một cái, đem Thì Kỳ ôm vào trong lòng ""Không muốn đi thì không đi nữa, ông ngoại nhiều năm cũng tích góp được một chút. Sau này, cũng vẫn đủ cho một mình cháu sinh sống."" Thì Kỳ nghe thấy ông Thì nhắc tới Vu Tiền Chí, sắc mặt lập tức trở nên không tốt lắm ""Ông ta gọi điện thoại cho ông làm gì vậy?"" Ông Thì cười một tiếng, nói ""Chúc tết năm mới thôi, với lại còn hỏi chuyện công việc của con ở thành phố B nữa."" Thì Kỳ cười nhạt ""Ông ta là sợ con quấy rầy tới cuộc sống của gia đình ông ta sao, ông ngoại nói với ông ta rằng ông ta cứ yên tâm đi."" Ông Thì nói ""Cái con nhóc này, nói chuyện sao mà khó nghe thế hả? Dù sao đó cũng vẫn là bố của con, quan tâm tới con còn có thể là giả hay sao?"" Thì Kỳ nhỏ giọng lẩm bẩm ""Ai mà biết được."" Ông Thì biết trong lòng cô vẫn còn hận Vu Tiền Chí, nên cũng không nói tới chuyện này nữa, chuyển qua hỏi cô một số chuyện sinh hoạt ở thành phố B. Hai ông cháu trò chuyện khá lâu, thấy thời gian cũng không còn sớm nên đã đi về phòng của mình nghỉ ngơi. Thì Kỳ từ trong phòng tắm, tắm xong đi ra, cầm điện thoại nhìn một cái, thấy có hai cuộc gọi nhỡ đến từ thành phố B. Cô nhấn vào số điện thoại đó gọi đi. Ở đầu bên kia có chút ồn ào, đầu tiên, cô nghe thấy một tiếng ""A lô"" trầm thấp, sau đó, tiếng ồn ào cũng đã bớt đi vài phần, chắc là người nọ đã đi tới một chỗ yên tĩnh hơn. ""Đến nơi rồi à?"" Thì Kỳ khẽ "Ừm" một tiếng, thấp giọng giải thích ""Lúc nãy điện thoại để ở trong phòng nên không nghe thấy."" ""Ừ."" Dứt lời, cả hai bên đều trở nên im lặng, đúng lúc Thì Kỳ đang lúng túng không biết phải nói gì thì liền nghe thấy Chu Mộ Thâm lên tiếng ""Nghỉ ngơi sớm một chút."" Lúc chuẩn bị cúp điện thoại, Thì Kỳ lại gọi tên anh, nhì nhằng nửa ngày trời mới thốt ra được một câu ""Anh uống ít thôi nhé."" Sau đó, không đợi người nọ trả lời mà tự mình vội vàng nhấn nút tắt điện thoại. ~Hết chương 11~
Sau khi tắm xong, Thì Kỳ mở cửa phòng tắm đi ra ngoài, đi tới đầu giường, cầm điện thoại lên xem. Thấy có hơn mười tám cuộc gọi nhỡ, ngoài ra còn có một tin nhắn chưa đọc. Cô nhấn ngón tay lên màn hình, mở tin nhắn, ""Nghe nói em đã tới thành phố B làm việc, anh thật sự không có ý gì, chỉ muốn được gặp mặt em."" Thì Kỳ siết chặt điện thoại trong tay, nhìn một lúc lâu, không trả lời mà tắt luôn màn hình. Sau khi sấy khô tóc và đặt xong đồng hồ báo thức, cô liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, khi tới bệnh viện, Tằng Thiến nhìn thấy cô liền bày ra bộ mặt nghiêm túc. Thì Kỳ đang tự hỏi cô gái này sao mới sáng ra đã mặt mày cau có thế này, Tằng Thiến liền sát lại gần, đè thấp giọng xuống nói ""Chủ nhiệm Từ trở về rồi."" Chủ nhiệm Từ, Phó giám đốc của Khoa chỉnh hình - Từ Sùng, 32 tuổi, anh đã được xuất bản nhiều bài báo có ảnh hưởng lớn trong nhiều tạp chí cốt lõi của quốc tế, hơn nữa, anh còn tốt nghiệp Học viện Hoàng Gia Karolinska ở Thụy Điển. Thì Kỳ bình thản trả lời ""Ừm."" Tằng Thiến thấy Thì Kỳ vẫn chưa nắm bắt được điểm chính, liền vò đầu bứt tai ""Chính là chuyện ngày hôm qua đó, chủ nhiệm Từ có thể đã biết rồi, cậu nói xem, liệu có phải mình sắp sửa phải cuốn chiếu ra đi không?"" Khuôn mặt nhỏ của Tằng Thiến nhăn nhó. ... Thì Kỳ ngồi ở trong phòng làm việc một lúc, sau đó bắt đầu đi kiểm tra phòng bệnh. Đội ngũ y tế bao gồm Bác sĩ trưởng, các bác sĩ khác trong bệnh viện, thực tập sinh và một số y tá khác. Thì Kỳ khi còn nhỏ cũng đã phải nhập viện mấy lần, thỉnh thoảng cũng sẽ gặp các bác sĩ đi kiểm tra phòng bệnh. Khi đó còn nhỏ, thấy bảy, tám vị bác sĩ mặc áo blouse trắng tiến vào trong phòng bệnh, dáng vẻ của họ rất nghiêm túc, cẩn thận, không hề có một tia qua loa nào, sau khi được họ kiểm tra xong thì cảm thấy rất an tâm. Nhưng khi cô thật sự bước chân vào con đường này, mới hiểu được nghĩa vụ và trách nhiệm của những người mặc áo blouse, thận trọng và không thể khinh suất dù chỉ là 1 giây. Sau khi kiểm tra xong, thực tập sinh Tống Hạo đến tìm cô ""Bác sĩ Thì, chủ nhiệm Từ nói cô tới phòng làm việc của anh ấy."" ""Được, bây giờ tôi sẽ qua đó."" Thì Kỳ đem hồ sơ theo dõi của bênh nhân đã viết xong bỏ vào trong ngăn kéo, tay mới chỉ chạm vào tay vịn của ghế ngồi, Tiếu Thần liền ngồi xuống đối diện bàn của cô, mở miệng nói ""Là chuyện ngày hôm qua đúng không?"" Chuyện phát sinh ngày hôm qua, thời gian vừa vặn đang là lúc nghỉ trưa. Mấy người Tiếu Thần bọn họ tuy không được tận mắt chứng kiến, nhưng thông qua lời kể lại của y tá thì cũng đã nắm bắt được đại khái. Tiếu Thần thở dài, nói một câu ""Có một số phụ nữ chính là như vậy, không quản được chồng mình, tới khi xảy ra chuyện thì lại một mực khẳng định do đàn bà câu dẫn chồng họ. Gió không thổi, cờ không động, nhân giả động tâm. Đúng là chưa nghe nói qua mà."" Thì Kỳ cười một tiếng phụ họa, cũng không bàn luận nhiều lời. Khi tới phòng làm việc của Từ Sùng, cô dơ tay lên gõ cửa. Bên trong truyền tới một giọng nói ôn hòa, ""Vào đi."" Thì Kỳ đưa tay vặn tay nắm cửa được làm bằng kim loại, đẩy cửa bước vào. Mấy ngày trước Từ Sùng tới thành phố C tham gia Hội nghị thảo luận nghiên cứu, nên thời gian quay về chậm trễ ba, bốn ngày. Vậy mà không nghĩ tới, lúc quay về, Thì Kỳ lại gây ra chuyện như vậy. Từ Sùng di chuyển ánh mắt đang nhìn vào màn hình máy tính đến khuôn mặt Thì Kỳ, khuôn mặt xinh đẹp cùng với thân hình đang đứng yên lặng ở đằng kia, vô cớ khiến cho người ta cảm thấy lạnh lùng xa cách. Chiếc áo khoác blouse rộng lớn được khoác lên người cô, như thế này cũng là rộng quá rồi thì phải, một tay cô tùy ý bỏ vào trong túi áo khoác, sống lưng thẳng tắp. Từ Sùng đan hai tay vào nhau, đặt trên mặt bàn màu đen, buông lỏng người dựa vào sau ghế, không nhanh không chậm nói ""Nói đi! Đã có chuyện gì xảy ra?"" Thì Kỳ bỏ tay đang để ở trong túi áo ra, hạ thẳng xuống bên người. Nghe anh nói vậy, cô rất bình tĩnh trả lời ""Tôi không có gì để nói."" ""Không có gì để nói?"" Từ Sùng hỏi ngược lại, ""Cô Đỗ đã mang chuyện này đến báo cáo với Phó viện trưởng rồi, hơn nữa, cô ấy còn có giấy chứng nhận xét nghiệm vết thương."" Từ Sùng lôi ra một bản chứng nhận xét nghiệm vết thương đặt nhẹ lên trên bàn. Thấy Thì Kỳ vẫn như cũ, bộ dạng cố chấp. Anh nhìn cô mấy giây, sau đó dơ tay lên xoa xoa chân mày, giọng nói chậm lại ""Bố của cô Đỗ là bạn cũ của Viện trưởng, như thế này đi, trước tiên cô viết bản kiểm điểm. Buổi tối, cô đến gặp mặt cô ấy, nói chuyện cho tốt một chút."" Thì Kỳ bực bội, không lên tiếng. Từ Sùng cau mày ""Sao đây, cô vẫn còn không muốn đi sao?"" ""Tôi nghĩ rằng tôi không hề làm sai chuyện gì."" Từ Sùng tức giận, bật cười, ném bản ký tên lên trên bàn, giọng nói hơi trầm xuống ""Không làm gì sai? Thì Kỳ, đây là bệnh viện, không phải là nơi để mấy cô gái các cô khoe khoang nghĩa khí."" Thì Kỳ vẫn một bộ dạng ôn hòa như cũ ""Tôi cũng không phải vì Tằng Thiến, mà căn bản là tôi chẳng làm gì sai cả, cho nên vì sao tôi phải xin lỗi chứ. Đến mức ngay cả chứng nhận xét nghiệm vết thương cũng có thì chắc hẳn chủ nhiệm Từ cũng biết chuyện gì đã xảy ra?"" Thì Kỳ này mềm mỏng không muốn, Từ Sùng mặt hơi biến sắc ""Chuyện này rốt cuộc là như nào, tôi sẽ tìm Tằng Thiến để hỏi cho rõ ràng. Còn cô, buổi tối theo tôi ra ngoài một chuyến, cùng cô Đỗ gặp mặt. Được rồi, những lời khác không cần nói nữa, mọi chuyện quyết định như vậy, cô ra ngoài làm việc tiếp đi."" Thì Kỳ nói ""Xin lỗi chủ nhiệm Từ, tôi vẫn câu nói kia, tôi không làm gì sai, bò không muốn uống nước, thế nên anh không thể ép nó làm theo ý của anh được."" Lời vừa dứt, Thì Kỳ liền cảm thấy mình lấy ví dụ này có vẻ không thích hợp lắm, cô hơi xấu hổ. Từ Sùng cũng nhìn ra được, liền bật cười ""Bò thì tôi nghĩ không phải, tôi thấy cô ngược lại giống một con lừa bướng bỉnh hơn."" Nói xong, anh ta lại tiếp tục, ""Chuyện này, vốn là Ban lãnh đạo của bệnh viện muốn cô với cô Đỗ gặp mặt, có điều, nếu cô không muốn đi thì...."" Từ Sùng nói đến chỗ đó thì ngừng lại, nhìn cô một cái. Đánh rắn phải đánh bảy tấc. Từ Sùng biết khuyết điểm lớn nhất của cô gái đến từ phương Nam này chính là quá nghĩa khí. Chẳng phải mọi người thường nói, những cô gái phương Nam tính tình luôn dịu dàng, thân thiện hay sao, tại sao so với Thì Kỳ thì lại không giống chút nào. Tằng Thiến cũng giống như Thì Kỳ, đều sống và làm việc ở một thành phố xa lạ và đều xa gia đình. So với cô, Tằng Thiến còn có gánh nặng hơn, đó là phải lo cho học phí cho em trai, Hưng Hoa đãi ngộ coi như cũng tốt, nếu như Tằng Thiến mất công việc này, cũng sẽ rất khó để tìm được một nơi có sự đãi ngộ tốt như Hưng Hoa. ... Thời gian ăn cơm trưa, Thì Kỳ cùng Tằng Thiến đến phòng ăn. Hai người lấy cơm xong bèn chọn một chỗ ngồi gần với cửa sổ ngồi xuống. Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính, hắt lên trên người những tia nắng ấm áp. Tằng Thiến lấy thìa xúc một thìa cơm với thịt bỏ vào miệng ""Chủ nhiệm Từ tìm cậu không có vấn đề gì đấy chứ?"" Thì Kỳ cúi đầu gắp miếng cà rốt bỏ vào miệng, sau đó vén mấy lọn tóc đang xõa xuống bên má ra sau tai cho gọn gàng, nói ""Không có chuyện gì." Tằng Thiến gật gù mấy cái rồi gạt hết thịt ở phần cơm của mình sang cho Thì Kỳ, muốn nói gì đó mà lại thôi. Thì Kỳ cười hỏi ""Cậu sao thế?"" Tằng Thiến nói ""Hôm qua lúc cậu vừa đi thì có một người đàn ông đến tìm cậu. Mình nói cậu vừa mới rời đi rồi, sau đó anh ta liền đuổi theo, cậu có nhìn thấy không?"" Thì Kỳ vừa ăn cơm vừa trả lời ""Không nhìn thấy."" Tằng Thiến lại nói ""Người đàn ông đó trông cũng không tệ, cậu quen anh ta khi nào thế hả?"" Thì Kỳ thấy cô ấy hỏi thế thì liền đùa giỡn ""Hay là để mình giới thiệu anh ta với cậu nhé."" Tằng Thiến cười ha ha, ""Được đó, mình không cự tuyệt đâu."" ""Cẩn thận Hạng Minh xử lý cậu đấy."" Thì Kỳ lắc đầu cười nói. Tằng Thiến để hai tay dưới cằm, nhướng mày tỏ vẻ đắc ý, ""Anh ấy dám!"" Tằng Thiến và Hạng Minh là bạn học chung thời đại học, hai người họ từ năm nhất đã qua lại với nhau rồi, đến khi tốt nghiệp, họ không giống như các cặp tình nhân khác mỗi người một ngả, ngược lại hai người họ cùng nhau tới thành phố B làm việc chăm chỉ, tình cảm rất ổn định. Thì Kỳ cảm thấy như vậy thật tốt, ở một thành phố xa lạ như thế này, dù sao cũng còn có người có thể dựa vào. Tới khi hai người ăn trưa xong thì cùng nhau quay trở lại bệnh viện, mỗi người ai nấy liền bận rộn công việc của riêng mình. Vì sự sắp xếp của Từ Sùng mà vốn dĩ tối nay đến lượt Thì Kỳ trực đêm liền phải đổi sang cho Khổng Hiểu. Khổng Hiểu vốn muốn nói vài câu oán hận nhưng cũng không dám biểu lộ ra ngoài. Lúc xế chiều, Từ Sùng gửi cho cô địa chỉ của một nhà hàng. Lúc đầu, Từ Sùng vốn định để Thì Kỳ cùng anh đi dạo, nhưng Thì Kỳ kiêng dè người ở bệnh viện sẽ để ý, cho dù là những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể tạo thành một bộ phim cẩu huyết lúc 8 giờ tối, cho nên cô liền khéo léo từ chối. Cô vẫy một chiếc taxi rồi lên xe, sau khi đưa địa chỉ cho tài xế, cô liền lấy điện thoại ra gọi cho ông ngoại. Người nhận điện thoại là dì - người đang chăm sóc ông ngoại, hỏi cô rằng tết năm nay có thể trở về nhà không. Năm ngoái Thì Kỳ đã không trở về phương Nam ăn tết, vì cô vừa mới nhậm chức. Lịch trình năm nay đã được gửi xuống, cô nhìn qua danh sách thì thấy không có tên cô, vậy là năm nay có thể trở về quê ăn tết rồi. Cô trò chuyện cùng dì vài câu, cho tới khi tắt điện thoại thì xe cũng đã tới trước cửa nhà hàng Peninsula. Vì là mùa đông, nên mới 6 giờ tối mà bầu trời đã trở nên đen kịt. Nhà hàng Peninsula lúc này đã lên đèn, trông rất rực rỡ, ấm áp. Đủ các loại nhãn hiệu xe nổi tiếng vây xung quanh, Thì Kỳ trả tiền rồi sau đó xuống xe. Từ Sùng gửi cho cô một tin nhắn, nội dung đại khái nói rằng anh ta sẽ đến trễ một chút, bảo cô đợi anh ta ngoài đại sảnh. Khi Thì Kỳ vừa mới ngồi ở trên ghế sofa ở ngoài đại sảnh được vài phút thì nhìn thấy cô Đỗ đi tới, bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông trung niên, tuổi ngoài 50, nhìn hai người họ trông giống như bố và con gái. Đỗ Sơ Hạ hiển nhiên cũng đã nhìn thấy cô, bước chân hơi ngừng lại, sau đó liền đi thẳng về phía Thì Kỳ, Thì Kỳ thấy thế thì đứng dậy, lịch sự chào hỏi ""Cô Đỗ."" Đỗ Sơ Hạ liếc nhìn móng tay mới làm ngày hôm nay, giọng nói khinh thường ""Thì ra là bác sĩ Thì, sao hôm nay lại có nhã hứng tới đây thế?"" Thì Kỳ dự đoán lần này tới xin lỗi chắc chắn phải mặt sắt mông lạnh rồi, trong lòng cô thoả hiệp, thái độ sau đó trở nên mềm mỏng ""Tôi là vì chuyện ngày hôm qua mà..."" Đỗ Sơ Hạ không để cô nói xong mà trực tiếp cắt ngang ""Hôm qua? Hôm qua có chuyện gì sao? Tôi chỉ biết rằng, hôm qua bác sĩ Thì đây, có thể nói là thật uy phong lẫm liệt, hôm nay tại sao lại bày ra bộ mặt như này chứ?"" Trong lời nói của cô ta đầy ý châm chọc, Thì Kỳ nghe xong liền hiểu hết, cô cố gắng kiềm chế cơn tức giận trong lòng. Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng thì có một giọng nói trầm thấp vang lên, ""Đỗ tiên sinh." Ba người lập tức nhìn theo hướng phát ra giọng nói. Đỗ Kiến Quân thấy người đó đầu tiên, vội vàng tiến lên mấy bước ""Sếp Chu."" Thì Kỳ đứng ở bên cạnh, ánh mắt cũng rơi xuống thân hình người đàn ông đối diện. Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác lông nhung màu xám đậm, anh rất cao, lông mày rậm và dày, ở một nơi như thế này trông anh càng bắt mắt hơn mọi khi. Một tay anh cầm đôi găng tay bằng da, tay còn lại bắt tay với Đỗ Kiến Quân, giữa lời nói và hành động, anh đều rất lịch sự và nhã nhặn, nhưng tuyệt nhiên không hề rơi vào thế hạ phong. Thì Kỳ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chợt nghe thấy đề tài đã chuyển sang mình từ lúc nào. Cô lơ mơ ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Đỗ Kiến Quân đang lấy lòng Chu Mộ Thâm, hỏi ""Sếp Chu biết cô gái này sao?"" Ánh mắt của Chu Mộ Thâm rơi xuống khuôn mặt của Thì Kỳ, ánh mắt của hai người liền chạm nhau. Lần này, Thì Kỳ không hề né tránh, cô nhìn anh rất kiên định. Chỉ thấy anh quay mặt sang phía Đỗ Kiến Quân, ngón tay khẽ chỉ vào mình một cái, không nhanh không chậm nói ""Đúng vậy, cô gái này gây ra chuyện gì rồi sao? Lúc còn bé, cô ấy đã rất nghịch ngợm rồi. Nếu xúc phạm tới hai vị, mong Đỗ tiên sinh nể mặt tôi, không chấp nhặt với cô ấy."" Đỗ Kiến Quân vội nói ""Đừng nói vậy, chẳng qua là con gái tôi với cô gái này có chút hiểu lầm thôi."" ~Hết chương 3~
Chu Mộ Thâm nắm chặt điện thoại di động trong tay, nghe những âm thanh ""tít tít"" ở đầu bên kia, trong lòng nghĩ cô gái này còn quan tâm tới mình như vậy, khóe miệng khẽ cong lên, sau đó đem điện thoại bỏ lại vào trong túi áo. Kiều tam nhi chẳng biết từ lúc nào đã đi tới đứng đằng sau lưng anh ""Lão đại, người vừa gọi điện thoại tới chắc là em gái Thì Kỳ à?"" Chu Mộ Thâm nhìn anh ấy, nói ""Cậu có thể đừng nhàn rỗi tới mức đấy được không? Chuyện quan trọng thì không lo làm, suốt ngày chỉ thích đi nghe lén điện thoại của người khác thôi à?"" Kiều tam nhi lấy ra bao thuốc lá, đưa cho Chu Mộ Thâm một điếu, cười đùa ""Sao anh có thể nói thế chứ, anh à, em đây chẳng phải là đang quan tâm đến vấn đề cá nhân của anh hay sao?"" Chu Mộ Thâm chẳng thèm để ý đến anh ấy nữa, cúi đầu châm lửa. Kiều tam nhi mặc kệ, đứng dựa lưng vào lan can cửa sổ, vẫn như cũ nói lên quan điểm của mình ""Em thấy, em gái Thì Kỳ này cũng không tệ, tuy rằng nhìn cô ấy có chút yên tĩnh, nhưng cũng là người hiểu biết lý lẽ, không phải là kiểu con gái thích ra vẻ."" ... Ngày thứ hai kể từ khi Thì Kỳ trở về phương Nam, cô quyết định sẽ đi thăm một người thầy khi còn là nghiên cứu sinh. Cô là nghiên cứu sinh, học ở Đại học Y, thuộc Hệ chính quy của thành phố Z. Ôn Lương Hành - là chuyên gia nổi tiếng trong ngành chỉnh hình, mặc dù bây giờ đã không còn khám bệnh nữa, nhưng vẫn có rất nhiều người đến thăm hỏi. Ông Ôn với ông Thì lại còn là bạn, hai người tuổi tác cũng không chênh lệch nhau là bao. Năm đó, vào lúc Thì Kỳ báo danh, ông Ôn đã chỉ chọn lấy hai người trong số hơn 50 người, chỉ có Thì Kỳ và một nam sinh người phương Bắc là được nhận vào trong đội ngũ của ông Ôn. Buổi sáng, Thì Kỳ tắm xong mới đi ra khỏi phòng ngủ. Ông Thì đang ở ngoài ban công chăm sóc hoa cỏ. Nghe thấy tiếng, nhưng ông Thì cũng không quay đầu lại, tiếp tục cắt sửa cành lá cho mấy chậu hoa, ""Cháo đang nấu ở trong nồi, cháu mau ăn trước đi."" Thì Kỳ "Vâng" một câu, vào trong bếp múc một bát cháo nhỏ đi ra, sau đó lấy một ít thức ăn trộn vào ăn cùng. Lúc ông ngoại chăm sóc xong mấy bảo bối kia thì đi vào, cầm khăn tay lên lau tay, nói ""Đợi lát nữa cháu đi thăm ông Ôn luôn chứ?"" Thì Kỳ vẫn còn đang nhai thức ăn trong miệng, ậm ờ nói ""Cháu định chiều nay sẽ đi."" Ông Thì dặn dò cô ""Vậy cháu nhớ mua một ít quà rồi hẵng qua đó, không được đi tay không đâu đấy."" Thì Kỳ bắt đầu đi từ lúc 2 giờ chiều, muốn tới được huyện Bán Quất phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ đi xe. Ông Ôn sống ở một tiểu khu cũ của huyện Bán Quất, là một vùng thủy hương nổi danh đã lâu. Phong cách cổ xưa, yên tĩnh, là một nơi cực tốt để an dưỡng tuổi già. Người ở trong này tuy là những ông lão, nhưng lai lịch thì không hề tầm thường. Cánh cửa gỗ màu đỏ đang mở, trong sân có đặt mấy bình sứ được tráng men, bên trong có nuôi cá chép. Ông Ôn đưa lưng lại với cánh cửa, trong miệng vừa ngâm nga một điệu khúc dân gian vừa cho cá ăn. Thì Kỳ đang định lên tiếng thì ông Ôn như cảm nhận được có người ở phía sau, nên quay người lại, nhìn thấy hoá ra là Thì Kỳ, ông cười nói ""Về rồi đấy à?"" Thì Kỳ trả lời ""Vâng, cháu mới về ngày hôm qua ạ, nhân tiện hôm nay qua thăm ông một chút."" Ông Ôn gọi cô ""Xem xem lão già như ông này, làm phiền cháu rồi, mau lại đây, vào trong rồi nói."" Lại nhìn thấy túi quà trong tay Thì Kỳ ""Lại còn mang cả đồ tới nữa, chắc lại là ông ngoại cháu căn dặn chứ gì? Thật là, cái lão già này...."" Thì Kỳ đi theo ông Ôn vào trong nhà, ông Ôn gọi người tới rót trà cho Thì Kỳ, sau đó hỏi tới công việc ở Hưng Hoa của cô. Trò chuyện mới được mấy câu, vậy mà chớp mắt liền đã thấy tới giờ ăn cơm, ông Ôn vốn muốn giữ Thì Kỳ ở lại ăn cơm tối, nhưng Thì Kỳ nghĩ tới ông ngoại còn đang ở nhà một mình, ông Ôn cũng nghĩ tới điều này nên cũng không ép cô ở lại nữa, sai người đưa Thì Kỳ trở về. Lúc tới nơi, Thì Kỳ cúi đầu nói cảm ơn rồi mở cửa xuống xe, còn chưa đi được mấy bước thì thấy bên dưới có đậu một chiếc xe con. Hàng xóm đang xuống dưới đổ rác – dì Từ nhìn thấy Thì Kỳ, liền nhanh mồm nói mấy câu ""Thì Kỳ đấy à, cháu về từ lúc nào vậy?"" Thì Kỳ nói ""Cháu mới về hôm qua ạ."" Dì Từ gật đầu một cái, trông như còn muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thì Kỳ trong lòng buồn bực ""Dì Từ, dì có điều gì muốn nói với cháu à?" Dì Từ nhìn lên trên một chút, chỉ chỉ ""Bố cháu tới, vừa mới lên trên thôi, tay còn xách túi lớn túi nhỏ, dì thấy mấy thứ đó không rẻ đâu."" Thì Kỳ không nói gì, dì Từ cũng đã sống ở đây rất lâu rồi, là hàng xóm, nên đối với những chuyện trước đây đều biết rõ ràng. Nhìn sắc mặt của Thì Kỳ, thấy cô không lên tiếng liền cười ha ha mấy cái sau đó đi lên trên. Thì Kỳ đứng im tại chỗ, ngước mắt nhìn lên, suy nghĩ rồi xoay người rời khỏi tiểu khu, đối diện với tiểu khu có một quán café. Cô vừa mới ngồi xuống được 2 phút, gọi đồ uống xong, liền nhận được điện thoại của ông Thì, hỏi cô khi nào thì về nhà. Thì Kỳ bịa ra một lý do, ông Thì nghe xong cũng không nói thêm gì khác. Ông Thì cúp điện thoại, Vu Tiền Chí tha thiết nhìn ông Thì hỏi ""Bố, con bé nói thế nào?"" Cho dù Vu Tiền Chí với Thì Nhàn Vân đã ly hôn nhiều năm như vậy rồi, nhưng ông đối đãi với ông Thì vẫn luôn như xưa. Hoặc có thể nói, đối đãi với ông Thì so với trước kia còn càng kính trọng, càng để tâm hơn vạn phần. Nói thế nào thì bản thân mình cũng là người sai, Thì Nhàn Vân khi ấy vì bệnh mà qua đời, ông không thông suốt thì còn ai có thể thông suốt nữa đây, ông Thì chỉ có duy nhất một người con gái này mà thôi. Mà khi đối mặt với ông Thì, Vu Tiền Chí ít nhiều gì vẫn có chút áy náy, ngoài áy náy ra còn có phần cảm kích. Lúc đầu khi kết hôn với Thì Nhàn Vân, có ông Thì ở bên cạnh, đã thề thốt bên A sẽ đảm bảo đủ các kiểu không thiếu điều gì. Vậy mà tới khi ly hôn, ông Thì cũng chưa từng nói qua một câu nặng lời. Căn bản là ông Thì cũng không muốn làm quá căng với Vu Tiền Chí, ông chỉ có một số cân nhắc. Thứ nhất, ông đối với chuyện này cũng coi như thấu hiểu, bởi vì nhân tính khó nắm bắt. Thứ hai là vì Thì Kỳ, lão già như ông sống cũng chẳng còn được bao lâu nữa, từ nay về sau, nếu cháu gái có chuyện gì thì vẫn còn có người tốt chăm sóc. Ông Thì hiểu được suy nghĩ của cháu gái mình, cười nói ""Con bé nói vô tình gặp được bạn học chung thời đại học, bị người ta lôi đi ôn lại chuyện xưa rồi, hiện tại không thể về được."" Vu Tiền Chí là người như nào chứ, sao có thể nghe không hiểu được, cũng biết là ông Thì đã tìm cho mình đường lui nên thuận tiện nói ""Là vậy ạ, vậy thì đành đợi tới khi con bé quay về thành phố B, con lại tìm thời gian gặp con bé nói chuyện."" Vu Tiền Chí ngồi trò chuyện với ông Thì một lúc, lại hỏi tới tình hình sức khỏe của ông, trò chuyện tới khi thấy không còn gì để nói nữa mới rời đi. Thì Kỳ ngồi ở vị trí gần cửa sổ uống café, thẳng ngay với cửa tiểu khu, vừa nhìn thấy chiếc xe con còn đậu ở bên trong đã lái xe rời đi, lúc này cô mới đi ra khỏi cửa tiệm. Vu Tiền Chí chân trước vừa mới rời đi, Thì Kỳ chân sau đã trở về nhà. Ông Thì giơ tay lên chỉ chỉ Thì Kỳ, không biết phải nói như thế nào ""Con đúng là..."" Thì Kỳ không quan tâm, liếc nhìn đống quà để trên mặt bàn, không mặn không nhạt nói ""Bí thư Vu vung tay cũng hào phóng thật đấy, ông ngoại, ông đoán xem mấy cái thứ này có sạch sẽ hay không?"" Ông Thì nghiêm mặt ""Đừng nói bậy bạ."" Thì Kỳ bĩu môi một cái ""Ông ngoại, ngày mai chúng ta ăn gì đây ạ?"" Ngày mai là giao thừa, sáng nay lúc Thì Kỳ thức dậy, đã cùng ông ngoại đi tới chợ bán thức ăn ở gần đó mua đồ. Nơi này tuy không nhỏ nhưng ngày mai dù sao cũng là giao thừa cho nên sẽ không có ai buôn bán. Sáng nay, hai người đã mua không ít nguyên liệu nấu ăn, ông Thì thương cháu gái cho nên đã suy nghĩ sẽ nấu thật nhiều món ăn mà cô thích. Từ ngày Thì Nhàn Vân rời đi, mấy năm nay đến tết cũng chỉ có hai ông cháu, bầu không khí tết không thể nào so sánh được với một đại gia đình tụ họp, suy cho cùng vẫn là quá thiếu hơi người. Ngày hôm sau, Thì Kỳ dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong sau đó đi ra khỏi phòng ngủ. Hai ông cháu ăn xong chè bánh trôi, ông Thì đưa phong bao lì xì cho Thì Kỳ. Như nhà người khác, trẻ con một khi đã tới 18 tuổi thì sẽ không được nhận lì xì nữa. Ông Thì cũng đã nhiều năm rồi, mỗi khi tới dịp tết sẽ vẫn luôn một mực lì xì cho Thì Kỳ, nói rằng đây là để may mắn thuận lợi cho một năm mới. Thì Kỳ cũng đã len lén chuẩn bị một chút cho ông Thì. Ông Thì cầm lấy phong bao lì xì, thở dài nói ""Không nghĩ tới ông còn có thể nhận được lì xì từ cháu gái cơ đấy."" Bên ngoài có tiếng bắn pháo hoa, Thì Kỳ với ông Thì đem câu đối chữ Phúc mua được ngày hôm qua ra cắt rồi dán lên trên tường. Đến buổi chiều, hai ông cháu lại đem nguyên liệu thức ăn ở trong tủ lạnh ra ngoài để xử lý. Ông Thì làm đầu bếp, còn Thì Kỳ đứng bên cạnh làm trợ thủ đắc lực. Hai ông cháu vừa làm vừa cười đùa nói chuyện, bên ngoài, âm thanh của pháo hoa vẫn đùng đùng, cũng coi như là có mùi vị của một năm mới. Thì Kỳ đang rửa rau, trong đầu nghĩ đợi lát nữa sẽ gọi điện thoại cho Chu Mộ Thâm, dù sao cũng qua năm mới rồi phải chúc anh mấy câu mới được. Đến khoảng 4, 5 giờ chiều, Thì Kỳ với ông ngoại cũng đã ăn xong cơm giao thừa, hai ông cháu mặc áo khoác ra ngoài đi dạo. Trong tiểu khu, qua năm mới vì để có bầu không khí nên bên ngoài nhà nào cũng treo đèn lồng, treo cờ Trung Quốc màu đỏ sậm, giăng đèn kết hoa, cảm giác rất ấm áp. Buổi tối, trong tiểu khu có hoạt động liên hoan, đều do mấy chủ sở hữu của tiểu khu liên hợp tổ chức, người lớn trẻ nhỏ đều tham gia đông đảo. Loa đài cũng được mang tới đầy đủ, trên loa đang phát bài hát chúc mừng năm mới, rất náo nhiệt. Lúc còn nhỏ, thường hay mong tới dịp tết, khi ấy cách nghĩ rất đơn giản, muốn được mua quần áo mới, muốn được ăn một bữa tiệc lớn. Sau này khi lớn lên, đối với những ngày lễ như vậy so với lúc nhỏ không còn thích thú mấy nữa, đã phai nhạt đi rất nhiều, không biết có phải là do trải qua quá nhiều chuyện, nên lòng người càng ngày càng trở nên phức tạp hơn hay không. Hai ông cháu ở bên ngoài đi hết mấy vòng, thấy thời gian cũng đã kha khá, cũng nên trở về nhà xem tiết mục Lễ hội mùa xuân rồi. Ông Thì ngồi vào tới trong nhà là lúc 9 giờ tối, không chịu nổi nữa, mệt mỏi rã rời, liền về phòng mình nghỉ ngơi. Thì Kỳ cũng không có hứng thú mấy với cái tiết mục đầu xuân này lắm, ngồi một mình một lúc thấy không thú vị gì liền tắt TV, đang định gọi điện thoại cho Chu Mộ Thâm chúc mừng năm mới thì thấy điện thoại của Chu Mộ Thâm đã gọi tới rồi. Thì Kỳ nhận máy, phía bên kia rất yên tĩnh, Thì Kỳ đang muốn mở miệng nói thì thấy Chu Mộ Thâm đã lên tiếng trước ""Thì Kỳ."" Thì Kỳ "Ừm" khẽ một tiếng. Một lúc lâu sau, cô nghe thấy Chu Mộ Thâm nói một câu ""Đợi em trở về, chúng ta kết hôn nhé." ~Hết chương 12~
cuộc hôn nhân lúc bình minh